Return to front page!


Trangtrước
Trangkế
VNY2K
Tin Thếgiới
Tin ÐôngnamÁ
Tin Lưutrữ
Thamluận

.

Họcthuật
Việtngữ2020
HánNôm
Từnguyên
Sửký
Vănhoá
Sángtác
Viễnduký
Tuỳbút
TìnhThơ
Thưgiãn
Diễnđàn
 
 

 

Conđường Nay XuyênÁ

OrientalExpress The New Route

by dchph  

1..Thú Phiêudu
2. Từ Bắchải Trungquốc đến Biêngiới Móngcái
3. Những Kiềunữ Áchâu :  1 , 2 , 3 , 4 ,
4. Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang : 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

 

4 - Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang (6)

(Bảnthảo)

Tiếptheo trangtrước (5)

Lộtrình kếtiếp của tôi ngàyhômsau là đến núi Hoàngsơn, toạlạc tại vùng phíanam Tỉnh Anhui, nằm vềphía đôngbắc của Tỉnh Giangtây, cách Lưsơn độ 400 câysố đường xalộ caotốc. Trướckhi giảtừ, tài có đưa tôi đến thăm một ditích lịchsử, lúcđó còn đangđược trùngtu lại, đólà một "thưviện" đã lâuđời. "Thưviện" ởđây được dùng vớinghĩa là tươngđương với "việnhànlâm", nơi các thinhân họcgiả ngàyxưa luitới để traođổi thơvăn và làm những côngtrình nghiêncứu báchọc. Caivẻ cổ kính của thuviện nầy biểulộ qua những máingói rêuphong câylá mọc phủđầy trênđó. Ngoài vườihoa dười những câycổthụ lâuđời nhìnxuống bờthành là một dòngsuối thơmộng băngngang. Xaxa là rừngnúi thâmu cùng cốc, hay nóichođúng, nguyên cả khu thưviện nầy là nằmsâu trong một khurừng nằm các đừng cái lớn khuấtnẽo chạy vàotrong phải mất khoảng gần nửa giờđồnghồ.

Khi xe rời khỏi vùng Lưsơn xuống đồngbằng là nguyêncà bầutrời như bắtnắng, khíhậu bắtđầu nónglên, nhắcnhở cho tôi biết là tôi đang ở lụcđịa Trungquiốc trong những ngàyhè oiả. Xetaxi của Tài chạy đếntrưa là đến thànhphố Cảnhđứctrấn, nơi chúngtôi gồmcó ba người, nghĩalà thêm một người phụláixe khác là ôngcậu của Tài, nghỉtrưa và ănuống ở một tiệmăn trong một kháchsạn lớn ở đó. Ðồăn khá ngon và khảrẻ. Chúngtôi ănuống êhề còn thừalại rấtnhiều nhưng tínhra chưatới 150 Yuan. Nhưvậy giá cả sinhhoạt ởđây rẻhơn ở Lưsơn nhiều. Tài nói kháchsạn ởđây một đêm chỉđộ 250 Yuan, mới chừng nửa giá kháchsạn ở Lưsơn. Lưsơn cólẽ là nơi tôi xàitiền nhiềunhất, vì tôi không đidulịch theođoàn, thuêmướn kháchsạn tuỳý, ănuống tuỳthích nên khoảnchi khácao. Sángnay tôi lại đã đổi thêm 200 đôla để chuẩnbị thanhtoán phítổn tiềnxe bao chiếc taxi của Tài là 1300 Yuan. Ăntrưa xong, bướcrangoài tôi lại đến ngânhàng gầnđó để đổithêm 300 đôla để chuẩnbị cho cuộcđichơi ở núi Hoàngsơn. Lây kinhnghiệm của tôi, bạn muốn đến Lưsơn chơi tốt hơnhếtlà đitheo đào, đâurađó, phítổn nhẹhơn lại không bị lúngtúng chuyện ănở kháchsạn.

Thịtrấn Cảnhđứctrấn -- đúngra quymô của nó đáng gọilà thànhphố -- cũng đang trên đườngpháttriển và xâydựngmới lại, đườngphố rộngrãi và sạchsẻ, nhưng xecộ có vẻ thưathớt trong một buổitrưa nắnggắt như hômđó. Cũngmay là hệthống máylạnh của chiếc taxi của Tài cònmới nên khátốt nên chuyếnđi khá thoảimải. Ðâylà thịtrấn nổitiếng về đồsứ và đồgốm của Trungquốc, và sựgiàucó củanó phơibàyra bênngoài bềmặt của thànhphố nầy mộtcách rõràng. Nhàcửa caotầng khangtrang ngănngắp được xâydựng mộtcách có quihoạch. Ðườngphố câyxanh bóngmát, lềđường rộngrãi. Một trong những sắcthái đặcbiệt của những thiếtkế trên những conđườngchính của thànhphố là tất cả những trụđiện đều xâyđắp bằng đồsứ do dĩachén sắpxếp lên mà thành, ghếđá côngviên cũngvậy. Thànhphố nầy có một vài ditích lịchsử đángkể mà rấttiếc là lầnnầy tôi khôngcó thờigiờ ghélại để thamquan.

Tài và ôngcậu của anh thayphiên lái chạy phăngphăng trên xalộ caotốc vắngve. Trên đườngđi, Tài có gọiđiện liênlạc với một ngườibạn đồngnghiệp có ngườiquen cũng làmnghề láitaxi ở núi Hoàngsơn giúpđỡ thuxếp chỗở đâuđó và chươngtrìng đichơinúi của tôi tại Hoàngsơn.

Xem cảnhtrí hai bên đườnglộ lâuquá mệtmỏi tôi ngãngười nằm trên băngghế phíasau ngủgà ngủgật chođếnkhi xe đỗvào Cửugiang, một thịtrấn nhỏ nằm dưới vùng chânnúi Hoàngsơn. Tài và ôngcậu của hắn chưa láixe đếnđó baogiờ nhưng nhờ bảngchỉđường rõràng nên chúngtôi không bịlạc. Xe ra khỏi xalộ khi vào thịtrấn, xong rẽngoặc lên đườngđèo và bắtđầu leonúi. Ðườngnúi ở đây cũng quanhco khúckhuỷu nhưng xâydựng không châuđáo bằng đườngxá ở Lưsơ nên có những đường ômbọc sát chânnúi, mộtbên là váchđá và mộtbên là vựcsâu, trông rất nguyhiểm nhưng ngoạnmục. Trên những sườnnúi đasố câycối là các loại thông hay tùngbách. Ngườita nói mỗilần ngườita đến Hoàngsơn là nhìnthấy một cảnhtrí núirừng khácnhau tuỳtheo ngàymưa haylà ngàynắng, sángsớm hay trưachiều. Ðẹpnhất vẫn là lúc nhìnthấy cảnhtượng những ngọnnúi nguynga khi có sươngmù hay mâytrờ vắtngang lưungchừng núi, và nhấtlà trôngthấyđược cảnhtrí đó vàolúc mặttrời mới mọc hay sắp lặn. Xe chúngtôi đang băngqua những đườngđèo và khi nhìn vềhướng phíabên có vựcsâu thì đólà cảnhtượng của những đồinúi xaxa đang tắmđẫm trong ánhnắng vànchói óngả ngã vềchiều. Cảmtưởng đầutiên của tôi là khíhậu ở vùngnầy không mát bằng Lưsơn dù khi xe chúngtôi đã lênđến caođộ đángkể.

Phải mất hơn nửa giờđồnghồ sau xe chúngtôi mới bắtđầu vào cổng vô khudulịch núi Hoàngsơn.

Phải mất hơn nửa giờđồnghồ sau xe chúngtôi mới bắtđầu vào cổng vô khudulịch núi Hoàngsơn. Ðã hẹn trước, anh Minh, ngườiquen của Tài ra cổng đón chúngtôi và đưa về một kháchsạn basao tên "Hảiluân", nằm trên con đường chính nằm ngoài khuthamquan Hoàngsơn. Anh Minh nhiệttình thuxếp mọichuyện cho tôi, nóirằng muốn đi hết bốn vùng núi chíng Ðôngtâynambắc thì phải ởlại đây ítnhất 3 ngày, nhưng nếu tôi khôngcó thờigiờ, thì chỉ đi một vùng, và anh chobiết ởđây mướn hướngdẫnviên dulịch mắchơn ở Lưsơn, tốt hơnhết là tôi xuống phòngdulịch của kháchsạn ghidanh theođoàn, 250 Yuan, họ bao luôncả vé vào cổng, ngàymai tôi chỉ việc dậysớm có xe buýt tới đón và đitheo đoàn đichơi núi Hoàngsơn, nếu khôngthích thì giữađường cóthể táchra khỏiđoàn điriêng. Anh Minh nói đâylà vùngdulịch rất "khaiphóng" (từ tươngtương với "cởimở" trong tiếngViệt, chonên kháchsạn cũng rất "khaiphóng", dặndò ở kháchsạn nếu bị "chặt" hoặckhông vừalòng thì gọi điệnthoại cho anh. Tôi cảmơn và không nghĩ là mình còn đủsức để "khaiphóng", vì ngàyhômsau cần phải leonúi một ngày trời.Saukhi thanhtoán xong chiphí thuêbao taxi, Tài giảtừ tôi và dặndò lầnsau dẫn vợcon đến Lưsơn nhớ liênlạc với hắn. Minh cũng giảtừ, hẹn lầnsau tôi trởlại cứ liênlạc với anh.

Quảthật, cũngnhư những nơi khác, cái quảngcáo đầutiên trên bànviết đậpvào mắt tôi là "dịchvụ đấmbóp". Trong phòngtắm lại có bàybán đồ tiệnnghi cánhân. Phòng kháchsạn tôi nằm trên lầu năm ngó thẳng ra phíasau là vìanúi -- một khurừng trúc và tre mọc umtùm trên sườnnúi. Dưới chânnúi là một dòngsuối nhỏ chảyqua, trông thật hữutình và nênthơ. Tắmrữa xong, tôi xuống phòngdulịch của kháchsạn ghidanh cho chuyến dulịch ngàymai, xong raphố dạomát. Ởđây khíhậu không mát bằng ở Lưsơn, cólẽ vì thựcdự tôi chưaphải là đang ở trong vùng có độcao ngang với các đỉnhnúi trong vùng Hoàngsơn. Trongkhiđó ở Lưsơn, nơi tôi trúngụ là vùng nằmngang với caođịnh của các ngọnnúi, chonên khi đichơi núi, đườngnúi baogiờ cũng dẫnxuống về hướng chânnúi. Còn ởđây, tôi sẽ lênnúi trước, có xecáp treo kéolên đỉnhcao, sauđó mới xuốngnúi.

Conđường chính ở khu ngoạivi chânnúi Hoàngsơn dài đầuđuôi trướcsau độ 1 câysố. Haibên đường đasố là kháchsạn và nhànghỉ rẻtiền. Ðườngphố có trồng câyxanh, nhưng không có cáiđẹp hoangdại của rừngrậm như khu Lưsơn nơi tôi ở. Thựcra còn một khu nữa nằm sâu phía trong vùngnúi, nơiđó còn có nhiều kháchsạn hạngsan, có suốinướcnóng, bốnsao và nămsao, thuộc vùngsâu lẫn trong đồinúi và rừngrậm. Tôi theo conđườngcái đibộ ra tới đoạn bắtđầu cảmthấy vắngngười là tôi quaylại. Trời cũng đã bắtđầu sẫmtối. Cảmthấy đóibụng, muốn tìm chỗ ngồixuống ăn uống nhưng đasố nhàhàng dọctheo hai bên đường hoặclà hạngsang, cónghĩalà quánăn quálớn, phải ngồi bêntrong nhàkính bítbùng, mỗibàn trungbình dànhcho chínmười người. Còn quánăn nhỏ thì nhiều, nhưng tôi không thấy thích quán nàocả. Dođó tôi quay vềlại qmột quánăn nhỏ có sânrộng nằm phía bênkiađường đốidiện với kháchsạch "Hảiluân".

Vịchủquán giớithiệu cho tôi cũng mấy món đặcsản giốngy bên vùng Lưsơn, tôi chỉ chọn những món bìnhthường, caynóng, mónkho, mónxào, móncanh, mónrau, và bia địaphương.

Trời vẫncòn hâmhâm cái nóng ban chiều, nhưng càng vềđêm càng dịumát lại với những làn giónúi. Ðanglúc tôi thưthả ănuống và nhấp những ngụm bia sảngkhoái nhìnra ngoài đườngcái tớilui phầnlớn là dukhách thì vào lúcấy, một chiếc xedulịch Honda Accord màuđen đỗlại mésân bênngoài trướcquán. Ba người mở cửaxe bướcxuống, hai nam một nữ, tấtcả tuổitạc non 40. Người đànbà trẻ ănmặc tươmtất thờitrang, ngườitàixế đànông cũngvậy. Tuynhiên, còn người đànông khác: chỉ mặc mội cái quầnsọt trênngười, chân đidépnhựa, vẻ mặt phìnộn và cáibụng bia chìnhình cho thấy ôngta là ôngchủ. Ðây làlầnđầutiên tôi thấy một người mặc quần gầnnhư là quầnxàlỏn mang dépnhựa ngồi xedulịch và bướcxuống vào quánăn, dùlà ngồi ngoài bànăn đặt ngoàitrời. Hầuhết dân Trungquốc hãyra ngoàiđười là họ manggiày. Cũngcó những trườnghợp có người ởtrần mặc quầnsọt raphố daomát gầnnhà trong khuvực họ ở, nhưng hầunhư tôi chưahề thấyai mặc quầnđùi và ởtrần ngồi xehơi dulịch cả. Ở Mỹ tôi có thấyqua, nhưng cách ănmặc của dânMỹ là kiểuspoert, còn ôngnầy thì giốngnhư mặc quầnxàlõn trongnhà. Có một vẻ gìđó chươngchướng trong cungcách của ôngta làm tôi vừa lẫnchút khóchịu vừa cảmthấy buồncười.

Sánghômsau 5 giờsáng làphải dậy, 5 rưởi xuống nhàhàng kháchsạn ănsáng miễnphí theo kiểuTàu, cháo, trứngnấutrà, cảimặn, đậuhủngọt, v.v... tôi ăn qualoa xong ra ngoài khuđợi sáu giờ xebuýt đến đón. Hànhtrình vào trong khuthamquan núi Hoàngsơn mất hơn nửa tiếngđồnghồ. Khi xebuýt chạy vàosâu trong khuvực núi, tôi nhậnthấy những kháchsạn trong vùng không khác khunúi Lưsơn baonhiêu, sangtrọng nhất vẫnlà một kháchsạnsạn nămsao toạlạc trong một khuônviên giốngnhư một côngviên trongrừng, sát bên chânnúi. Người hướngdẫnviên, một thanhniên trẻ, chobiết ởđó có suốinướcnóng, giácả vào tắm có đủ mọi hạng từ 200 Yuan cho tới 3000 Yuan. Anhta đềnghị buổichiều khi chúngtôi về xe sẽ ngừng ở trạm đõkhách xuống kháchsạn nầy, sau một ngày leonúi mỏimệt ai muốn cóthể tựmình xuốngxe vào tắm, một kinhnghiệm đángđược tậnhưởng. Thườngthường cái vụ tắm suốinướcnóng tôi cóđiều rất engại chuyện phải ởtruồng, trước quíbà thì quenrồi khôngsao, nhưng trướcmặt các vị màyrâu khác thì khôngđược tựtại cholắm. Nếu chọn suite riêng thì quámắc. Ở Tàu ở Nhật thườngcó cái màn tắmchung trầntruồng tại suốinướcnóng. Nămngoái tôi đichơi ở Nhật, mấy cáivụ nầy tôi bỏqua hết.

Trênxe, anh hướngdẫnviên giớithiệu các khu chúngtôi sẽ đến, và nhắcnhắc phải tuântheo các quyđịnh về antoàn, trongđó baogồm việc cấmhútthuốc trong khuthamquan ngoạitrừ tại những khugnghỉngơi.

Vì đoàndulịch của tôi đông 32 người, nên chiathành hai nhóm, tôi thuộc nhóm do nữhướngdẫnviên dẫnđầu. Cô hướngdẫn kháxinhđẹp nhưng tôi khôngcódịp tánngẫu nhiều, dù cóvẻ côta cũngthích tròchuyện với ngườikháchlạ như tôi khôngbiết từ phươngtrời nàođến.

Chúng tôi phảivào khu xếphàng chờlên xe cáp kéo lênnúi. Hìnhnhư chỉ có haixe cắp, tột chiếc tới đầu bênnầy cổng và một chiếc đến đỉnhnúi trên kia. Cô hướngdẫnviên nóilà phải đứng xếphàng đợi trungbình 3 tiếngđồnghồ. Nếu khôngmuốn đợi tự mình cóthể leonúi lêntrước tới trạm xecáp trênđỉnh, nhưng từ dưới trạm ở cổng lêntới đó phải mất 3 tiếngđồnghồ, nếu cósức leo tớinơi. Tốthơnhết là đểdànhsức leonúi cho cả gày hômnay. Trong đoàn khôngcó ai đibộ lên núi, tôi cũng cảmthấy áingại nên đànhxếphàng đợixe. Quảthật, phải gần ba giờđồnghồ sau chúngtôi mới nhích được vào phòngđợi ngồi đợi xecáp. Thựcsự đứngđợi có thờigiờ tánngẫu với cô hướngdẫnviên và những người trong đoàn cũng vui, nhưng bựcmìnhnhất vẫnlà vẫn có những hạngngười vôhọc của đoàn khác cắthàng từ đuôi dầndần nhảylên tới đầuhàng. Lũngười nầy làmvậy và cứ dươngdương cáimặt ra một cách hảhê trông thật thôbỉ. Nhânviên trậttự chặn đằngđầu thì cóngười nhảy đằngđuôi. Tôi nổiquạu mang hết những lời nặngnhất ra chửi, nào là đồmấtdạy, vôgiáodục, đồbò... nhưng lũngười đó cứ dươngdương tựđắc nghênngênh cái mặt, tỏra là chúng có bảnlãnh và lanhlợi!

Cái cungcách thiếu vănminh nầy là tàndư của chếđộ xãhộichủnghĩa của Trungquốc cònsótlại. Ðólà một cáithứ vănhoá tiêucực mà trong xãhội đó thứgì cũng thiếu chonên nếu họ không tranhtrêngiànhtrước thì làmgì tớilượt mình. Trong đoàn tôi, hãnhdiện thay, khôngcó ai làm nhưvậy, nhiều người còn hùanhau chửi đámngười mấtdạykia. Nóichuyện với một đám thanhniên traigái trẻ, cólẽ là dân đạihọc mớiratrường, tôi bảo nướcMỹ lịchsử chỉcó 300 năm nhưng xãhội vănhoá vănminh và quicủ, còn Trungquốc lúcnào cũng mởmiệngra 5000 năm vănhiến nhưng cungcách hànhxử rấtlà thiếu vănhoá. NướcTàu ngàynay phải học vănhoá nướcMỹ, từ cách ănở đốixử vớinhau. Lờiphêphán nặngnề của tôi cólẽ không làm những ngườinghe phậtlòng bởilẽ họ nghĩlà tôi cũnglà một phầntử trong xãhội của họ. Tôi quaylại phíasau nói với một đứabé độ bảytám tuổi đichung với mẹ nó xếphàng sau tôi, tôi nói cháu đừngbaogiờ làmvậy nghekhông. Ngườimẹ, đồngminh của tôi từ sớm, hùanhau chửi đámngười mấtdạy cắthàng, nói contôi khôngbaogiờ làmvậy. Tôi nói : "Khốnnổi khi nó lớnlên, trôngthấy ai cũng làmthế mà nó không làmtheo thì hoára nó sẽ biếnthành một người sẽ bịxem là không lanhlợi vì khôngbiết tranhgiành và sẽ bị hiếpđáp!" Ngườiđànbà thởdài nói: "Chắc còn phảimất nhiều thếhệ nữa Trungquốc mới cảitổ nổi cáchsuynghĩ và cungcách hànhxử của mọingười đangcó bâygiờ."

Nội chuyện cắthàng cũng làm cho chàngthanhniên hướngdẫn của đoàn thứhai của chúngtôi phải cầm loaphóngthanh lớntiếngchửi đámngười cắthàng là vôvănhoá. Thếmà đámngười đó vẫn coinhưkhông, họ cứ tiếptục chenlấn lên từng đoạn. Chođếnkhi, mấy thanhniên đạihọc namnữ trong đoàn đứngxếphàng phíatrước tôi tới lượt đếnđược tới cổngvào phòngđợi, thì tôi đã bị chenlấn đẩyxa về phíasau cách họ hơn haichục người cắthàng đã đứng xengiữa! Phíasau tôi người đànbavà thằngcon bị đẩy nằm tuốtluột phísau xa hơnnữa. Thựclà mộtcảnh hỗnloạn. Khi đếnlượt đoàn tôi vào phòngđợi xecáp, cô hướngdẫnviên canthiệp với các nhânviên trậttự đểcho tôi vượtlên đầu hàng để theo đoàn thì họ lại khôngcho, nói làmvậy là tôi nhảyhàng! Tôi cảmthấy quá bựcmình mệtđừra chẳngmuốn tranh làmgì nữa, thànhthử đoàn chúngtôi kẻ tới đỉnhnúi trước phải đợi kẻ trễ phải đi chuyếnsau. Tổchức ở khudulịch núi Hoàngsơn quá tệ!

Khiđoàn chúngtôi tậptrung đầyđủ trênkia chỗ trạm xecáp thì đã mười giờ hơn mới bắtđầu chuyếnduhành leonúi. Cảnh núirừng hùngvĩ rấtđẹp nhưng dukhách quáđông nên cáithơmộng tiêncảnh của núi Hoàngsơn như ta thườngthấy trong các bứctranh thuỷmạc bị loãngđi. Chúngtôi đi từng chặng rồi ngừnglại nghe hướngdẫnviên giớithiệu về mỗi khu. Ðoạn đườngnúi khoảngđầu rộngrãi và tươngđối ít dốc nhưng quanhco. Trên vùngnúi nầy mọc trêncác triềnnúi hầunhư là các loại cây tùng, thông, bách. Trời đang nắngchóichan chonên dù đang ở trên vùng đỉnh có caođộ khá cao nhưng tôi vẫn thấy nóng, gióthổi không đủ mát. Cùng một khungcảnh nhhưng Hoàngsơn nổitiếng là cảnhtượng của vùngnúi nầy thayđổi tuỳtheo giờgiấc trongngày cũngnhư thờitiết mỗimùa. Trờnắng là cho toànbộ đồinúi xaxa dườngnhư sánghừng lên chóiloà. Mỗi gềnhđá vựcnúi đều mang một cáitên ấntượng nàođó đủ gợi cho trí tưởngtượng conngườita hoạtđộng mạnhmẻ cố hìnhdung ra mộtvậtthể nàođó mà mỗi khốiđá hay hìnhthù của đồinúi, câytùng, câybách... đều đã có tên đặtsẵn, thídụ như "tùng nghênhkhách", "thạchkiếm"...

Ðichơi núi Hoàngsơn là đứng trên đỉnhnúi nầy nhìnngắm sang những đỉnhnúi xaxa, đủ hình đủ dạng. Rổi theo những conđườngnúi đi quanhco từ đỉnh nầy sang đỉnhkhác. Vùng núi tôi đi hômđó chỉ là một vùng ở phíabắc, còn hai hùng nổitiếng khác là vùng đông và vùngtây, mỗi vùng có têngọi mỹmiều riêng thídụ như khu Ðônghải, còn vùng phíatây là khu Tâyvực (?) thìphải, tôi quênmất. Tôi nhớ được tên "Ðônghải" là vì sáng hômđó tròchuyện với cô hướngdẫnviên, côi hỏi tôi còn có kếhoạch điđâu nữa, đã đi Ðônghải chưa? Tôi trảlời chưa, thựcra tôi tưởng cô nói về vùng Biển Ðônghải của Trungquốc. Khi hỏilại mới rõ là vù phíađông của rặng Hoàngsơn.

Ðường núi càng lêncao càng hẹp lần và càng khúckhuỷ hơn. Dầndần có khững ngỏhẹp chen giữa những váchnúi cheoleo chỉ đủ cho một người lenqua. Có những đoạn bậcthang đứngsừngsửng caongất, và từđó nhìnsang mặt váchnúi đốidiện xatít phíabênkia bờvực cũng lạilà lốiđi bậcthang ngoằnngoèo trôngnhư dựng thẳngđứng dẫnlên tớiđỉnh mà bóngdáng đoànngười lũlượt leonúi chichít nhỏbé như đànkiến. Theo lời hướngdẫnviên, đólà nơi chúngtôi sẽ tới saukhi ngừngchân tại trạmnghỉ để ăntrưa.

Tại trạmnghỉ, ai ghiền thuốclá thì cóthể hút nơi khuvực dànhriêng. Làmxong mấyđiếu là tôi vào nhàhàng trong khu, có cơmphần, rẽtiền thì có phần 50 Yuan hoặc 30 Yuan, đồăn cũng khá mặnmà và ngonmiệng, cólẽ vì đói. Ăn xong tôi lại mua chai tràxanh ướplạnh rangoài uống và húthuốc, hìnhnhư là chai thứba từ sáng đến lúc bấygiờ. Côhướngdẫnviên trẻđẹp ưa lăngxăng gần chỗ tôi, nhưng rấttiếc là tôi khôngcó nhiềudịp để tántỉnh, vìđây đốivới tôi cũnglà một cáithú thivị trênđời dù chẳngtớiđâu nhưng bỏqua rất uổng. Bảnthân tôi chẳng baogiờ đeonhẫn trên ngóntay nên tôi cũng ítkhi đểý ngườikhác có đeonhẫn haykhông. Có làmgìđâu mà phải đểý đến những chuyện nhỏnhặt đó chi cho mệt. Chodù ngườiđẹp có đeonhẫn nhưng chắcchắn nếu được tántỉnh thì nàng chắcchắn cũng vuiphơiphới trongbụng.

Rấttiếc là dukhách quáđông, đuổikịp theo người trong đoàn lẫn trong biểnngười chenchúc nhau trên những lốiđi vennúi, lêndốc xuốngdốc là cũng đủmệt chứ nóichi đến chuyện ghềghà cô hướngdẫnviên. Hômtrước ở Lưsơn, côhướngdẫnviên cánhân tên Vân khôngphải là không đẹp nhưng khônghiểusao cái vẻngười của cô không hấpdẫn tôi chútnào. Hìnhnhư tôi có khuynhhướng thích dángngười congái hơiđầyđặn mộtchút.

Tôi cứ đitheo đoànngười phíatrước, chẳngbaolâusau là tôi lạcmất người trong đoàn, kểtừkhi bàxã tôi gọiđiệnthoại từ Mỹ sang, chuyệntrò nămmười phút xong nhìnquanh chẳngthấy ai quenmặt. Thếlà tôi cứ theo đoànngười tiếptục đi, lúc lêndốc, lúc xuốngnúi, xong tới một ngãba núi, tôi phải chọnlựa một lốiđi, tôi chọn lốiđi xanhất và dàinhất. Theo bảnchỉđường, tổngcộng từng đoạnđường, cảthảy tôi đã đi khoảng mười câysố đườngnúi ngày hômđó, năm câysố cuốicùng là conđường núi với bậctamcấp đưathằng xuống chânnúi. Dọcđường tôi nghỉlại nhiều chặng nơi có trạmnghỉchân, có trạm cósẵn phukhiêngkiệu mờigọi lên kiệu. Có một cô thiếunữ đichung với một côbạn khác, mớiđầu quamặt tôi vùvù, hănglắm, nhưng cứ đến mỗi trạm nghỉchân, khuthamquan, hoặc chùamiếu nàođó thì lại gặp cô, cũng chẳng nhanh hơn tôi chút nào mặcdù tôi cốtình đi rấtchậm, vừađi vừa nhìnngắm cảnh rừng cảnh núi và vừa thởdốc dù đường đixuống dễ hơn đilên rấtnhiều. Tới một trạmnghỉ nọ còn cách chânnúi nơi cổngra khoảng 3 câysố tôi thấy côgái đó đang trảgiá hai người phukhiêngkiệu với giá 450 Yuan cho mộtmình cô, họ ra giá 600 Yuan! Tôi nhớ ở vùng Cửutrạicâu có quyđịnh giácả hẳnhoi, cứ mỗicâysố là 35 Yuan. Ởđây phukhiêngkiệu tuỳtiện địnhgiá. Tuylà xuốngdốc nhưng bậcthang đườngnúi khádốc, tôi khônghiểu làmsao họ cóthể khiêngkiêu mộtcách antoàn được.

Trong suốt đoạnđường xuốngnúi, tôi thườngxuyên gặp những phu khiêng hànghoá lênnúi, trông hai gánh đồ caongần và nặngnề, nào nướcbình, thứcuống, thứcăn, bánhtrái... vânvân... cho các hàngquán tại các trạmnghỉ nằm trải dọctheo đườngđi quanh các triềnnúi. Tôi nghe có người hỏithăm họ là tiềncông bao nhiêu, họ nói là trungbình một kýlô là 20 xu. Nếu mỗi phukhiênghàng gánh 100 kýlô mỗi bận thì họ kiếmđược 20 Yuan một chuyến gánh lênnúi. Ðasố là phukhgánhhàng đang trong tuổi thanhniên, đôilúc cũng có thấy người lớn tuổi, tôi chẳnghiểu họ có đủsức gánhhàng lênnúi nhưvậy chođến tuổinào. Xemra đólà những người thuộc giaicấp cùngkhổ nhất của một ngước Trungquốc đangđường tiếnlên hiệnđạihoá.

Ðường xuốngnúi càng ngày càng xuống sâu vào trong rừngrậm, câylá dàyđặc trên đầu chekhuất bầutrời bắtđầu xếchiều nhưng còn đượmnắng trêncao. Khi tơi một đoạn quangđảng nọ, trước mắt tôi là cả một vùng mâykhói mờmịt, mâybay giănggiăng lờlững ngang sườnnúi trên những ngọncây cao. Quảđúng như lời truyềntụng, cảnhnúi Hoàngsơn mỗigiờ mỗi thayđổi. Xaxa thấpthoáng tôi nhìnthấy đườngdây xecáp treo đưa người xuống núi tận đầu núi bênkia. Cólẽ đoàn của tôi giờ đó đã tới trạmxecáp. Tôi thầmmừng vì khôngphải chịu nạn xếphàng như đã xảyra bansáng.

Tôi cảmthấy đôichân bắtđầu rêmnhức khi còn khoảngđộ 2 câysố nữa là xuống tới cổng. Lắm người quamặt tôi trên đường xuốngnúi. Hìnhnhư khôngcòn ai lênnúi vào giờnầy nữa. Tôi đibộ còn chậm hơntrước nữa, cứ từngbước từngbước rìrì mà đi, và tôi nghĩ nếu ngàymai phải leonúi nữa chắclà tôi đi khôngnổi nữa. Tuy mệt và vì bị cáiýthức về đaunhức chiphối tôi khôngcòn cảmnhận được cáicảmquan siêuhình truyển từ lòngđất thấmnhập vào chân rồi len vào người tạo cho tôi một cảmgiác hoàmình với thiênviên và vũtrụ chungquanh, nhưng tôi quên ngắmcảnh dọcđường. Ðólà một trong những cáithú leonúi, nó cho conngườita những giâyphút bìnhlặng trầmtỉnh suytư về cuộcđời và về mọithứ trênđời nhờcó thờigian thưthả nhậphồn vào trong vũtrụ baola bátngát quanh ta. Nhờvậy, vào những phútgiây đó, cõilòng trầntục của congngười cócơhội thanhlọc bớt những phiềnnão ưusầu khi nhìn thâyrõ cáithânphận nhỏbé và sựsống nhỏnhoi trong vũtrụ ngútngàn vôbiên. Hoàngsơn, thựcra chỉ là một ngơichốn, một cáicớ đểcho ngườita códịp hànhhương đivề thămlại thiênnhiên mà trongđó chứachấp bêndưới cáivẻđẹp hoặc nétthơmộng của rừngnúi nonngàn của nó, đấy chỉlà lớp áomặc bêngoài để điểmtrang, cáicộinguồn nguyênsinh miênviễn vôthuỷ vôchung nhưng biếndịch khôncùng và sựsống là mộtphần quánhỏ của nó trongkhiđó nó cũng lạilà mộtphần khôngđángkể trong vũtrụ. Cảmnhận được điềunày cónghĩalà ta ýthức đượcrằng đờisống chỉ tồntại trong ýthức, và bảnthể của cái conngười sinhvật chỉlà chỗ tạmdung cho một ýthức riênglẻ cábiệt vônghĩalý. Ýthức được nhưvậy, từđó ta cóthể thoátrakhỏi những ràngbuộc của đờisống. Ðivào và sống trong thiênnhiên cho ta những cảmthức nhưthế.

Buổichiều vềđến kháchsạn là đã gần 6 giờchiều. Hai người hướngdẫnviên đã đưa đoàn về đếnnơi từ hồi 4 giờ. Họ nánlại ở kháchsạn chờ tôi bìnhan về đếnnơi vì engại rũi có chuyệngì xảyra cho tôi. Kểra họ cũng rất tậntình và chuđáo.

Tớilúc bấygiờ tôi mới cảmthấy đôichân cứngđờ và bướcđi lừngkhừng giốngnhư ngườimáy, và khi phải nhấcchân bướclên bậctamcấp là thấy bắpđùi nhóilên. Trìnhtrạng nhưvậy kéodài đến haiba ngàysau. Dĩnhiên là tôi bỏluôn ýđịnh leonúi Tháisơn, vì chắcchắn là tôi sẽ đi khôngnổi nữa rồi.

Lên phòng tắmrữa nghỉngơi, tôi xemlại tờ quảngcáo các tour dulịch trongvùng, nhậnthấy là có tour đi Hồ Thiênđảo, một vùngsông nằm gần Hàngchâu, nên tôi quyếtđịnh xuống vănphòng dulịch của kháchsạn ghidanh đặt chuyếnđi này vào ngàyhômsau nhântiện ra quầytiếptân của kháchsạn đổithêm tiềnđô nhưng kháchsạn này không nhậnđổi. Trởvôlại vănphòng dulịch tôi hỏi họ có nhận tiềnđô không? Hai cô nhânviên khôngnhận, nhưng họ chưa baogiờ thấy tờ 100 đôla Mỹ, cứ lậtđi lậtlại tờ giấybạc xemtới xemlui. Tôi nóivới họ tôi chịu đổi 1 ăn 8, cô nào muốn đổi thì lời được 10 xu, nhưng dĩnhiên là các làmsao có tiềnriêng có sẵn cả thánglương của họ ởđấy để đổi. Họ thắcmắc hỏi sao tiền Mỹ lớnquá vậy? Tôi chỉ ngắngọn nóilà bờilẽ nềnkinhtế Mỹ mạnh. Chỉlà một cáicớ để tántỉnh gáiđẹp mặcdù tôi tôi chưabaogiờ có ýđịnh xấu nào trongđầu vào những cuộchộingộ tìnhcờ nhưvậy. Ở Trungquốc, cũngnhư nhiều nước khác ở Áchâu, trong ngành dịchvụ nhưlà tiếptân, tiếpviên, hầubàn, đasố đều do những côgái trẻđẹp đảmnhận. Chuyệnnhỏnhặt nhưvậy, cũng như bấtcứ những câuchuyện khác traođổi với nhiều ngườibảnxứ về nhiều chuyện nhặtnhạnh khách trongsuốt cuộchànhtrình dulịch xứngười, dầndà sẽ gópthành chuyệnlớn cho ta một hìnhảnh kháiquát về đờisống của dânbảnxứ nóichung. Thídụ có những chuyện nhonhỏ như hồi năm 1986 tôi đi dulịch ở Hánthành, khi bướcvào một củahàng mánđồ miễnthuế sangtrọng, các cô tiếpviên đồngloạt cúi congngười chàokhách. Rồi sauđó có một cô hỏi tôi cóphải là ngườiNhật? Khi mua hàng tínhtiền họ phải xem hộchiếu mới bánđồ miễnthuế được, côta ngạcnhiên hỏi côngdân Mỹ mà có người mũitẹt davàng à? Ai đi dulịch mà không códịp chuyệntrò với dânđịaphương -- đó cũnglà một trong những cáithú khi đidulịch.

Ðặt xong tour đi Hồ Thiênđảo là trong bóp tôi chỉ còn đâuđộ hai trăm Yuan, dựtrù đủ ăntối nhưng dĩnhiên là khôngđủ cho mục duhí. Tiền kháchsạn trongngày đã trả, còn sốtiềncọc 600 Yuan ở kháchsạn ngàymai sẽ lấylại đủđể điđường vào sángsớm hômsau.

Buổitối tôi rađường kiếm tiệm bán thuốclá mà trong tủ kính họ chỉ bày thuốclá sảnxuất trong Tỉnh Anhuy. Tôi hỏi có thuốc basốnăm không thì họ lại lôira từ dưới quầy thuốclá dán temthuế của Việtnam! Chotới bâygiờ tôi cũng vẫn khônghiểu là loại thuốclá đó đến khắp thànhphố Trungquốc bằng ngãđường nào. Tôi mua vài bao thủsẵn trongngười xong ralại chỗ ăntối ngàyhômqua, ngồi uốngbia nhìn ôngđiquabàđilại. Ngoạitrừ những người bánhàngrong nhưlà bảnđồ, bắpluộc... là dânđịaphương, cơhồ ngườidạo trên đườngphố đaphần là dândukhách từ khắp cácnơi đỗ đến. Vùngnầy dườngnhư rấtít ngườiÂuchâu đến, từ hômqua giờ tôi chỉ thấy lácđác vài người. Trungquốc ngàynay, giaicấp trunglưu ngàynay đã đủ cơmnoáoấm, giới này giờđây họ đidulịch rấtnhiều. Từng đoànngười chenlấn nhau leonúi mà tôi gặp trongngày đủ chothấyrõ sựkiện đó. Ởđâu bâygiờ cũng thấy vănphòng dulịch mọc đầy, thường quảngcáo các tour dulịch trong và ngoàinước giá tươngđối khárẽ. Mộttrongnhững chọnlựa của bạn là nếu muốn dulịch rẽtiền thì khi đến Trungquốc mới đặt tour đi. Dĩnhiên là đasố họ chỉ thuxếp chobạn ở kháchsạn basao, nhưng về mặt giaothông phầnlớn là tớilui bằng những xe dulịch hiệnđại, có nhữngxe được trangbị như phòng nộitrú của họcsinh, với giường nhiều tầng để ngủ trênxe, còn xelửa thì hạng "thườngdân" là cũng là rất tiệnnghi rồi, về đườnghàngkhông thì khỏinói, Trungquốc có một độingũ phicơ hiệnđại còn rấttrung -- khỏilo về kỹthuật bảotrì, khôngphải là hãng United của Mỹ nay được giaocho các côngty hàngkhông ởđây loviệc bảotrì sao?

Nóivậy chứ thựcra cũng có những bấtngờ khi ghidanh đi theo đoàndulịch nộiđịa. Sángsớm ngàyhômsau chưa đến 5:30 sáng thì xebuýt đi tuyến Hồ Thiênđảo đến đón tôi ở kháchsạn. Ðólà một chiếcxebuýt hạngtrung, trông cũkỹ từ bênngoài chođến bêntrong với những chiếcghế cũkỷ và bẩnthỉu, hànhkhách nào được đón saucùng thì phải ngồighếxếp. Trong xe cũng chẳngcó máylạnh, còn máyxe thì nổ thìnhthình. Tàixế cho chạy lòngvòng trongvùng ghé các kháchsạn lớnnhỏ để đón kháchdulịch đã đặtchỗ cho tour Hồ Thiênđảo ngàyhômđó. Xe chạy lìnhkình xuốngnúi, xong tôi thấy xe chạy mãi hànggiờ mà khôngthấy nó ra xalộcaotốc gìcả. Hìnhnhư trongxe chỉcó mìnhtôi là đểý đến việcnầy. Chiếcxebuýt cứ tiếptục chạy trên conđường nhỏ băngqua mộtdsố thịtrấn nhỏ và thônlàng, có những đoạnđường ổgà lổmchổm làm xe runglên. Xe chạy mãi nhưvậy chođến một đoạnđường nọ và tôi nhậnthấy conđường nầy chạysongsong với một xalộcaotốc nằm phíabênphải của hướngxe đangchạy. Nhưvậy là xebuýt tôi đangngồi đang chạy trên "quốcđạo", hay nóiđúnghơn đólà đường liêntỉnh nên trìnhtrạng đườngxá khôngkhácgì đường từ Mốngcái đi VịnhHạlong ở Việtnam như nămngoái tôi còn điqua. Khi sửdụng đường liêntỉnh cũ, xekhách khỏi phải trảtiền đường như khi phảiđi xalộcaotốc. Nhờvậy mà tour Hồ Thiênđảo dànhcho dânbảnxứ giữđược giá rấtrẽ, tôi chỉ trả có 280 Yuan, baogồm cả tiền đi ghetàu và bữa ăntrưa trêntàu. Nếu ai khôngngại đườngxá khókhăn thì cứ thửđi chobiết.

Ðến 8 giờsáng thì xe đến bếntàu Sông Tânan, một nhánhsông tẻra từ dòng Dươngtửgiang. Tôi vẫncòn ở trongvùng thuộc Tỉnh Anhuy, giờđây đã cách vùngnúi Hoàngsơn khoảng 100 câysố. Bếntàu ởđây cũng khálớn, tàudulịch đậu hàngdài dọctheo bếncảng đang tấtbật chuẩnbị cho chuyến duhành trênsông từ thượngnguồn đivề hướng Ðôngbắc đến vùng Hồ Thiênđảo, thuộc Tỉnh Triếtgiang, nằm cách 160 câysố vềhướng phíatây của Thànhphố Hàngchâu. Tôi hỏithăm ngườitàixế thì anhta chobiết tàudulịch sẽ đỗ bến tại thịtrấn Hồ Thiênđảo vào khoảng 3giờ chiều, từđó đi Hàngchâu, nếu muốn, tôi phải trảthêm 40 Yuan nữa, hướngdẫnviên dulịch trêntàu tôi sắplên, sẽ thuxếp cho xebuýt đếnđón. Tôi bằnglòng và trảtiền cho anh nhưng chẳngthấy anh đưa biênnhận gì cho tôi hết, có hỏi thì anhta nói khôngsao, anh sẽ giaohết cho hướngdẫnviên của đoàn chúngtôi. Một ngườitrungniên đicùng vợcon của ông chung trongđoàn cũng sẽ đi Hàngchâu như tôi, nhưng ôngta khôngchịu trả 40 Yuan, nói quámắc, tớinơi ôngta sẽ tự đónxe. Ðốivới tôi, nhưvậy là thuxếp xong dutrình ngày hômđó, vì tôi không muốn ngủquađêm tại thịtrấn Hồ Thiênđảo. Nơiđến cuốicùng tôi dựđịnh ngày hômđó thựcra khôngphải là Hàngchâu, là thànhphố tôi đã đến hai lần, màlà Thànhphố Vôtích, nơi có Tháihồ, nơi tôi đã đếnthăm cáchđây 19 năm.

Chiếc tàudulịch trênsông là một chiếc tàumáy nhỏ, chởđược trên 100 hànhkhách, có hai tầng, tầngdưới vừa làm phòngkhách và phòngăn, một nửa tầngtrên có chỗngồi lộthiên, và haibên hông tàu có hànhlang dànhcho dukhách rađứng ngoạncảnh. Ngoàira mỗi tầng còncó hai phòng "suite" gắnmáylạnh, mỗi phòng rộng cởbằng và bàitrí như một phòngkhách trungbình. Saukhi tấtcả hànhkhách từ nhiều nơi đã đỗvề đầyđủ và lên cùng chiếctàu, chúngtôi bắtđầu một cuộcduhành trênsông khá thivị và thơmộng. Cóthể xemđây là một chuyến duhành mini trên một nhánhsông nhỏ của dòng Trườnggiang, côemgáiút, Tânan, của nàng Dươngtửgiang.

Tôi được xếp ngồi vào phòng tầngdưới, nơi vừa làm phòngkhách và phòng ăn nhưng không có máylạnh nên nónghâmhâm dù tấtcả các cửasổ đềuđược mởtungra. Thêmvàođó, có một bàn quytụ trên sáubảy người, cólẽ là dân Hồngkông hoặc Quảngchâu, ngồiquâyquân, họ khônglo ngắmcảnh mà cắmđầu đánhbạc ănnói totiếng ồnào. Thấyvậy, tôi định trả thêmtiền lền phòngsuite tầng trên cùng nhưng lại thấy ngộpquá dù có máylạnh nên tôi trảtiền gởihànhlý trong nhàkho trêntàu xong tôi ungdung tựtại chạytớchạylui lênxuống đủ mọichỗ trên tàu, tìmchỗ mátmẻ, xem nơinào ngắmđược cảnhđẹpnhất là đóngtrụ ởđó.

Chuyếnduhành tàuthuỷ trên dòngsông Tânan đến khu Hồ Thiênđảo này cóthể đặttên "Chuyếntàu trên dòng sôngcon của Dươngtửgiang." Vì nhưvậy nó mang ýnghĩa đốilập với "chuyếntàu trên dòngsông Dươngtửgiang" vể cả lẫn chất và lượng. Từ nhánh sôngcon Tânan của dòng Trườnggiang này ta khôngthấy những đỉnhnúi hùngvĩ và uynghi cũngnhư tầmmức hùngtráng của dòng sôngmẹ đầy uyvũ. Tuynhiên, cảnh núiđồi haibên dọc theo dòngsông nầy không thiếu cáivẻ tránglệ và đàicác của côgáiemút của côchị oaiphong và trangđài. Dòng Tânan có cáinét diễmlệ của nó với những ngọnnúi thấp, những đỉnhđồi thoaithoải, với tà áoxanh câylá phù đôibờ. Dọctheo đường sông, tàudulịch của chúngtôi đi ngang những thịtrấn nhỏ xinhxắn hoặc nằm tỉnhlặng bên bờsông hoặc nằm côtịch trên đồinúi cao nhìn xuống dòngsông trảilụalà một dòngnước xanhbiếc, đi càngxa theo dòngnước chảy xuôinguồn dòngnước càng trởnên trắngtrong như màubích ngọc. Cảnhvật cànglúc càng trởnên hiểnhiện mộtphần củ Hồ Thiênđảo, haylà hồ của một ngàn đảonhỏ. Dòngsông rộngra dần, lônhô lên khỏi mặtnước đóđây là những hònđảo nằm chơvơ giữa dòngsông cuộnchảy. Hiệnthân của dòngsông nầy cóthể là hìnhảnh tươnglai củ dòng Trườnggiang trên thượngnguồn khi việcxâydựng Ðập Tamhiệp hoàntất haibanăm sau nữa, vàolúcđó mặt nước sông sẽ dângcao lên và những ngọnnúi caolớn sẽ bị chìmxuốn dưới mựcnướcsông cóđoạn gần hai trăm mét, nhưvậy những đỉnhcao của nhiều ngọnnúi nhôlên trong giaiđoạn hiệntại sẽ tựnhiên biếnthành những côđảo, hàngngàng cái côđảo nhưvậy sẽ xuấthiện trên dòng Trườnggiang hùngvỹ.

Hồ Thiênđảo trong quátrình hìnhthành vào năm 1957, saukhi đậpnước ở vùng hạlưu gần thịtrấn Hồ Thiênđảo ngàynay đã hoàntất, tấtcả những toànúi cao bị ngập, chỉ còn nhôlên ngọnnúi, thì những ngọnn úi nầy trởthành những côđảo giữa dòngnước mênhmông. Vùng Hồ Thiênđảo là nơi tậptrung hơn 100 đảo nhưvậy. Và trong hai thậpniên trởlạiđây, trên mười hònđảo đãđược khaiphá thành những đảo dulịch, trongd0ó mỗi đảo mang những sắcthái riêng, hoặc có tínhcách lịchsử như có ditích cổmiếu cònsótlại, hoặc có tínhcách sinhtháo như đảo rắn là nơi đủloại rắn đã đỗvề quytụlại khi mựcnướcsông dângcao hay có đảo biếnthành vườnthú nuôi đàđiểu có dạng tolớn hơn ngườita, hoặc có đảo đơn thuần chỉ vì cảnhtrí ngoạnmục, ngườita đã cho xâydựng làm khu giảití, vườnhoa, xecápđiện, v.v.. Ngày hômđó tàukh ách dulịch của chúngtôi đã thamquan hết 6 trong mườimấy hònđảo dulịch nhưvậy, trungbình mỗi đảo được dànhcho khoảng haichục phút. Thựcsự cách thamquan đảo nhưvậy chẳngkhácnào cỡingựaxemhoa, nhưng sựthúvị đốivới tôi là chuyếnduhành trênsông kéodài từ 9 giờsáng đến 3 giờ rưỡi chiều. Những kháchdulịch chỉ đichơi Hồ Thiênđảo từ vùng Hàngchâu tới cólẽ sẽ khôngđược hưởng cáith ú nầy, vì đoạn đườngsông ngắnhơn, và chủyếu là lên chơi ở những đảo. Tàudulịch của chúngtôi trướckhi đến vùng Hồ Thiênđảo đã băngqua nhưng đoạnsông khácnhau, mỗi vùng một cảnhtrí khác, nơinào nước cũng trongxanh sạchsẻ, môitrường sinhthái chưa bị ảnhhưởng mộtcách đángkể do việc tàubè dulịch qualại hằngngày.

Cóthể lặplại rằng đâylà một chuyếntàu trên một dòngsông con khá thúvị và thơmộng. Có những đoạn sông tôi đứng trên boongtàu cả giờđồnghồ, nhìnhắm cảnh đồinúi trôiqua, những thịtrấn nhỏ miềnsông nằm lưngchừngđồi, nhữn conđò lờlững đánhcá lườibiếng trênsông... Gió hiuhiuthổi, trítưởngtượng và những cảmnghĩ và hoàicảm mặcsức bayxa. Chúng làm tôi nhớlại về mộtthuở ấuthơ, một vùngsông nàođó tôi đã điqua, một nơichốn nàođó cữngỡlà đã mịtmờ trong kýức bấygiờ tấtcả hiệnra nhưnhững đoạnphim đượcxem bấtchợt và tìnhcờ, và trongđó, là những kỷniệm... Ðược thảnhthơi suytưởng giữa cảnh sôngnúi thiênnhiên - đólà một trong những niềmthúvị trong chuyếnduhành nầy. Nếu phải kể những chitiết lặtvặt khác để những ngườikhách khi códịp họ làm một chuyếntàu trênsông nhưvậy họchỏi kinhnghiệm thì cũng khánhiều, thídụ: đừng bao phòng "suite" có máylạnh vì khôngkhí bênngoài tronglành hơnnhiều, đừng thuê ghếngồi trên đầuboong vì bạn sẽ không chịunổi nắngnóng mùa hè và cò nphải tungtăng chạytớichạylui, tôi không ăn bữatrưa baomiễnphí vì tìnhcờ tôi thấy họ lấynước từ dướisông lên để nấuăn (mặcdù nướcsông nổitiếng rấtsạch, và là nơi cónhiều nhàmáy đóng nướcchai đó ngtrụ dọctheo những vùng trên dòngsông Tânan nầy) vì kinhnghiệm bị tiêuchảy liền bangày ở Thượnghải trong những ngàyđầu mớitới khá "đauthương", muốn tántỉnh mấy cô hướngdẫnviên trẻđẹp thì cơhội đầyrađấy, có một vài đảo nếu chỉ lên "tạtngang" 20 phút thì chẳngđángcông.v.v..

Trạm cuốicùng tôi đến là bếnphà Hồ Thiênđảo, nơi tôi rời tàu và theo hướngdẫnviên lên đườngcái ra xebuýt chởkhách đã chờsẵn tự hồinào. Mộtsố người cùngđi với tôi từ Hoàngsơn sẽ lưulại trêntàu và tàu sẽ quayđầu chạy ngượclại mộtmạch cho tới bếnđò đầunguồn sông Tânan bansáng. Họ sẽ được hưởngthêm ínhất ba giờ đitrênsông nữa, nhưng phải chịutrận hai giờ bằng đườngbộ vềlại khu núi Hoàngsơn. Còn tôi thì lên xebuýt đi Hàngchâu như đã địnhtrước, hyvọng sẽ kịp đón chuyếnxe cuối để đi Vôtích, nơi có Tháihồ. Tuy đâylà chiếc xebuýt hạnglớn và sangtrọng, nhưng tuyếnđường xe nầy chạy lại trong "Quốcđạo" chứkhôngphải bằng đường xalộ caotốc đểkhỏi trả tiềnđường, thànhthử càrịchcàtang tới hơn sáu giờ rưỡi chiều mới đến Hàngchâu. Xe đỗlại trong một kháchsạn nơi nhiều ngườikhách trong lịchtrình đã đặtsẵn phòng trước. Tôi cố nhớlại cái tên kháchsạn tôi trúngụ lầntrước cáchđó ba tuần nhưng nghĩ khôngra.

Hàngchâu vẫn cái nóngbức khá oiả của mùahè. Ðườngphố tuy trồng nhiềucây haibên đường nhưng khôngkhí ẩmthấp chonên có né vào trong bóngmát vẫn khôngtránhkhỏi bầuhơinóng dườngnhư lantoả khắpnơi. Trời đã xếchiều nhưng vẫn còn sáng. Tôi gọi taxi nhờ chở đến bênxe thànhphố. Anhtàixế nói bếnxe rấtgần, tôi nói khôngsao, haichân leonúi ngàyhômtrước vẫncòn rêmnhức, 10 Yuan thì 10 Yuan. Tôi hỏi còn xekhách đi Vôtích không thì anhta chobiết giờđó khôngcòn, nhưng xelửa thì banđêm vẫncó. Anhta hỏi sao không ởchơi Hàngchâu, tôi nói thậttình bâygiờ tôi khôngcòn thích Hàngchâu như ngàyxưa mớiđến, thươngmạihoá quá. Anhta là dânHàngchâu, cólẽ anh cũng phậtlòng đôichút. Tôi khôngcốý nóivậy nhưng ýmuốnnói là vì thờigiờ tôi cần đi những nơikhác vì tôi cũng đã đến Hàngchâu ba tuần trướcđây. Anhta chở tôi tới gaxelửa dặndò chỉ chỗ muavé xong rồi thả tôi cuốngxe. Tôi lại lụcđục vai đeox áchtay và kéothêm cái vali hànhlý vào trong nhàga muavé đi Vôtích: 9 giờtối, giá 60 Yuan.

Nhàga ở khắpcácnơi tại Trungquốc bênngoài trên máicaonhất thường chỉ để vỏnvẹn chữtàu "Trạm..." trong trườnghợp nầy là "Hàngchâu Trạm". Ðâylà một nhàga xelửa khálớn, khôngcòn cái nhàga cũkỹ trong kýức tôi, nới lầnđầutiên tôiđến năm 1986 còn là nhàga nhỏbé chậtchội chenlấn ồnào và phứctạp đủ mọithànhphần, mỗi lần lêntàu là chenlấn chụpgiật. Ngàynay, nhàga Hàngchâu vừa còn lànơi thươngmại như khumuasắm, bênngoài có chỗngồi nghỉchân như trong một côngviên nhỏ của thànhphố. Ðây cũng là nơi hóngmát của dânđịaphương nhàntản đibộ sau bữa cơmchiều. Xehơi có bãiđậu riêng dướihầm chonên toànkhu nhàga xemra rất khoángmát và dịumắt với câylá và ghếgỗ côngviên. Dĩnhiên c áiphứctạp của nhàga Trungquốc vẫncòn, vì tàulửa là phươngtiện dichuyển đườngxa rẽtiền nhất của Trungquốc, khi đến nơiđó bạn cóthể gặp đủ hạngngười, loaphóngthanh vẫn khôngngừng nhắcnhở hànhkhách chớnên muavé bênngoài kẻo bịgạt và coichừng bị móctúi.

Nhưng nhìnchung, tôi thấy nơinầy cótổchức và ngănnắphơn, thídụ, chỉ có người có vélêntàu mới được vào phòngđợi, và phòngđợi được chiathành nhiều khu, tuỳtheo chuyếntàu, và trong nhàđợi, nhiều dãyghế dài dẫnra cỗnglêntàu nới có bảngđèn ghirõ chuyếntàu của mình đi. Khi loaphóngthanh thôngbáo chuyếntàu sắpđi, họ dùng cả hai thứtiếng Hoa và Anh. Chonên dukhách tự dulịch cũng không cảmthấy bốirối. Khi tớigiờ lên tàu, chỉviệc đứngdậy và lầnlượt bướcra cổng. Cóđiều là thờigian xelửa ngừnglại rấtngắn, vì đoàntàu từ nơikhác đến ghengang bốckhách, tôi thấy dânđịaphương họ hốihả đi như chạy tì m toa tàu của mình, thànhthử tọi cũng nốiđuôi theo, không giữđược cái cungcách nhànnhã chẫmrãi ungdung như tôi vẫn thườngcó. Tôi khônghiểu nếu vẫncòn hànhkhách chưa lêntàu thì xelửa có phảiđợi không. Vàrồi ngay toatàu tôi sắp lên lại có kẻ cắthang chen tớitrước nhưng những người này bị nhânviênsoátvé gạtngang và nạtnộ chỉ họ ra đằngđuôi mà chờtớilượt!

Khi lịchkịch lôi hànhlý lênxe thì tôi bị hai côgái đi đằngsau cănnhằn vì đi quáchậm. Chẳngphải tôi muốn đi chậm nhưng phải chen trên lốiđi chậthẹp trêntàu đầyngười và hànhlý. Chuyếntàu nầy không giốngnhư những chuyếntàu khác, tàulửa từ thànhphố khác đến, thường thì từ các vùng Tâncương hoặc Thanhhải làm cuộc hànhtrình kéodài cả tuầnlễ, khi đingangqua những thànhphố dọctheo lộtình, sẽcó hànhkhách xuốngxe và sẽ tàu sẽ đón hànhkhách mới dọcđường, dođó dườngnhư hànhkhách cóthể mua xétàu đi bấtcứ nơinào và vào bấtcứ giờgiấc nào. Việc thuxếp chỗngồi trêntàu đềuđược tựđộnghoá thôngqua hệthống mạnglưới điệntoán, nơinào có hànhkhách xuốngxe, thì có chỗtrống và chỗđó sẽ được dànhcho hànhkhách mới muavé lêntàu.

Như đãnói phầnđầu, hệthống xelửa của Trungquốc ngàynay rấttốt, hầuhết đềuđược trangbị máylạnh, chỗngồi thoảimái, kỹthuật cáchthanh rấttót, khôngcòn nghe tiếng bánhsắt chạy rầmrầm trên đườngray. Khi hànhkhách muavé hạng ghếcứng, nghĩalà mua hạng rẽtiềnnhất, thựcra chẳngcòn ghếcứng nữa màlà ghếđệm, vì từ "ghếcứng" là từ cònsótlại từ thời kinhtế xãhộichủnghĩa, là hạng ghế thựcsự cứng vìlà ghếgỗ.

Tôi lêntàu tìmra chỗngồi chưatới mười phút sau là tàulửa lại tiếptục rời bến. Trong toaxelửa, có hai dãyghế cáchnhau bằng một lốiđi hẹp, mộtbên ngồi ba người, mộtbên ngồi hai người. Ghếgồi được sắpxếp theo kiểu ngồi đốidiệnnhau, chínhgiữa là chiếcbàn uốngnước gắnchặt từ bênhôngtàu.

Tôi chàohỏi côgái ngồi bêncạnh phía cửasổ, hỏithăm baolâu nữa thì đến Vôtích. Ðólà một côgái thanhtú ănmặc thờitrang, trạctuổi gần bốnmươi, có congái đãsắplên đạihọc, cô từ Vũhán về Thườngchâu, một trạm sau trạm Vôtích. Côta nói chuyếntàu nầy sẽ không đithẳng tới Vôtích mà xe tới Namkinh trước, qua Thượnghải, rồi Tôchâu xong mớitới Vôtích. Cô ướcđoán là tôi sẽ đến Vôtích vàokhoảng 12:30 giờđêm, vì Thườngchâu là nơiđến của cô sẽlà 1 giờkhuya, vì hai thànhphố cáchnhau khoảng nửa giờđồnghồ đườngxelửa. Tôi hỏi Thườngchâu cógì đẹp để xem không? Cô nói không, nhưng Dươngchâu là nơi có danhlamthắngcảnh và ditíchlịchsử. Tôi gậtgù và quyếtđịnh trongđoầu vào ngaylúcấy sè sau Vôtích, tôi sẽđi Dươngchâu.

Tàu chạysâu vào lòngđêm, xemra chuyếntàuđêm đối với nhiều hànhkhách cònlà một cuộchànhtrìnhdài, họ cần nghỉngơi nên màncửasổ đãđược nhânviên phụchạxuống, rồi họ còn giúpđỡ hành thuxếp gác hànhlý lên chỗ để hànhlý trên trầntàu, nhờđó lốiđi được thudẹp rộngrãi, đủchỗ cho những nhânviên đẩyxe bán cơm, quàbánh, báochí... tớilui. Tôi mua quàvặt ăn qualoa, xem quyển chỉnam hướngdẫn kháchsạn ở Vôtích. Vì màncửa đãđược hạxuống và vì tôi không ngồi sát cửasổ, nơi côgái ngồi, nên khôngthể ngắmnhìn rangoài, một cáithú tôi rấtthích vì tôi cóthể nhìnthấy những thịtrấn nhỏ và heohút mà tôi chỉ códịp nhìn khi đáptàuxe, nhấtlà vềđêm. Chúng gợi trong trínhớ tôi những chuyến xeđò chạysuốt trongđêm một thời trong tuổithơ tôi nhìnthấy những cảnhtượng quenthuộc của các thịtrấn ngủsay trong bóngtối lướt ngangqua. Tôi bước rangoài khu húthuốclá trêntàu, thườngthường khu này nằm ở hai đầu toatàu nơi nối với toatàu kếtiếp, đứng bên cửasổ toatàu dánmắt nhìn rangoài trờiđêm mịtmùng, trông cảnhvật trongbóngtối lướtqua nhịpnhàng.

Khi tàulửa đỗ vào trạm Namkinh, mọi hànhkhách phải về chỗngồi nhườnglối cho hànhkhách lênxuống trạm nầy. Thếlà còn một trạm Tôchâu nữa là đến trạm Thượnghải, nơi tôi bắtđầu cuộc hànhtrình hơn ba tuầnlễ trướcđây. Vôtích là thànhphố nằm trệt phíatrên hướngbắc thànhphố Thượnghải. Nhưvậy là tôi đã làm một vòng xuyên tuyếnđường đôngtây dọctheo các thànhphố nằm bên hai bờsông Trườnggiang. Những người ngồi đốidiện ghế trướcmặt và bêncạnh tôi đã xuốngxe, thayvàođó nhiều người khác từ trạm Namkinh lên ngồi thếchỗ. Một bàcụ và một thằngbé cólẽ cháubà, một cặpvợchồng trungniên, một thiếunữ bồng đứacon độ 1 tuổi. Thằngbé đi với bàcụ mang vétàu khôngcó sốghế, nên bàcụ xinphép cho cháu chenngồi chung với bàcụ ngồi cùng băngghế với tôi. Thếlà tôi phải lấn côgái ra phíangoài cửasổ mộtchút. Côgái khôngchịu nhíchra màcòn gát haichân lênghế, theo kiểu ngồichồmhỗm, cái váyjean ngắn tụt thấpxuống đểlộ nguyên cặpđùi thontrắng bênngoài. Tôi liếcnhìn và chỉ cólẽ có mìnhtôi thấy vì phíatrước cô là cái mặtbàn. Vìphải chènép nhaungồi, cánhtay tôi xuôixuống chạm mộtphần bênngực của cô. Côgái ngồi mộtcách tựnhiên phông phảnứng chịu để cho cánhtay tôi đụngchạm vào ngườicô. Tôi cảmthấy nóngmặt. Congái Dươngtửgiang xemthế mà bạodữ -- chắc các ông đã có những kinhnghiệm đụngchạm nhưvậy rồi, nhấtlà bên gáiđẹp, thúvị nhỉ.

Khi xelửa tiếptục lênđường, côthiếunữ ngồi trướcmặt tôi bấygiờ thấy con khóc lại vạch một bênvú trắng nỏnnà mà đútcho con bú mộtcách tựnhiên. Tôi đànhphải quaymặt sang nhìn côgái ngồi bêncạnh, tìm chuyệnnói. Côgái mĩmcười hỏi tôi sao đidulịch có mộtmình? Tôi còkêdêngỗng kểchuyện từkhi tôi đặtchânxuống phitrường Thượnghải chođến những thànhphố tôi đã điqua. Côgái hỏi tôi từđâu đến? Tôi bịara nói là từ Tỉnh Hảinam, là một hònđảo lớn thứhai của Trungquốc sau Ðàiloan, mặcdù quảthực tổtiên tôi từ đảo Hảinam dicư đến Việtnam đã nhiều đời. Côgái kểlà cô cũng đã đidulịch Hảinam nhiều năm trướcđây, nhưng côhỏi nhưng saonghe giọngnói anh không giống giọng người Hảinam màsao giống người Quảngđông quá. Tôi mĩmcười không trảlời câuhỏi này đểkhỏi mắccông giảithích, trongbụng nghĩthầm vì đólà giọng Việtnam. Tôi chỉ nói là, như những thànhphố lớn khác, Hảinam ngàynay đã thayđổi nhiều, cả trăm toànhà xâydựng dangdở bỏdỡ nửachừng giữa cuối thậpniên 1990 giờ đãđược xâydựnglại, thànhphố TamÁ cựcnam ngàynay là nơi nghỉmát hiệnđại, mạnglưới xalộcaotốc ởđó giờ chạyxuyênsuốt đôngtâynambắc. Côgái nói trông tôi cóvẻ như rấtthích dulịch. Tôi nói cơhồ Trungquốc tấtcả những nơi nổitiếng dườngnhư tôi đã đẵmmònbướcchân. Côta nói mùahè tôi nên đi Vânnam vì là vùng caonguyên nên rấtmát. Tôi trảlời là tôi đã đến Cônminh và Thạchlâm hailần, một lần vào mùađông và mộtlần vào mùahè, chuyếnnầy chủ yếu là đithăm những vùng dọctheo dòng Dươngtửgiang, lầnsau tôi sẽđi lên vùng Hươngcáclýla ("Shangri-La") thiênđànghạgiới ở vùng bắc của Tỉnh Vânnam.

Tuy tôi nói là tôi đã dulịch khắpnơi ơ Trungquốc, thựcra tôi biết còn rấtnhiều nơi tôi chưa códịp đặtchân đến, thídụ thảonguyên Nộimông, Tâncương, Tâytạng, Quếchâu, Sơnđông, Tháisơn, v.v... nướcTàu mênhmông với những kỳbí chủngtộc đadạng với những mốiliênhệ lịchsử với Việtnam, là mộtphần của những vấnđề nghiêncứu ảnhhưởng tiếngHán đốivới tiếngViệt, baogiờ cũnglà mối thúcđẩy khôngngớt trong tôi kêugọi tôi đếnvới vùngđất nầy. Nếu Âuchâu (tôi chưahề đi) là vùng để tôi nhìnnhắm thì Trungquốc là vùng để tôi hoàmình và sống trong nó. Tươngtự như việc nhìnnhắm những côgái datrắng tôi cảmnhậnđược cáiđẹp bềngoài của họ, nhưng congáiTàu đốivới tôi lúcnào cũng cũng gợicảm và khôngphải chỉ bằng cái ýthức cảmnhận màthôi mà cònlà sựthôithúc dấnthân tíchcực. Có nóithế bạn mớihiểu tạisao bóngdáng nàng Dươngtửgiang tạisao đã đeođuổi tôi trongsuốt cuộchànhtrình nầy. Khámphá được cáibíẩn của nàng chínhlà bậttung cáicánhcửa chôngiấu tổtông cộinguồn mà lắm người trước tôi đã đến đã tìm đã gặp nhưng họ dườngnhư khôngbaogiờ hiểu thấutriệt được cănnguyên nguồncội.

Nhưng có những thửthách mà cólẽ tôi sẽ khómà vượtqua được. Khi tôi cho côgái xem những tấmhình tôi chụp trên máychụphìnhmãsố về những nơichốn tôi đãqua, trongđó lẫnlộn có những tấmhình của bàxà và contôi. Côta hỏi sao tôi không đưa họ đichơi cùng? Tôi hỏi cô có giađình chưa? Côgái bậtcười nói con của côta sắp lên đạihọc rồi. Tôi nói, thì như cô biết đấy, đờisống vợchồng đôikhi cầncó khoảng thờigian cáchly ra mới lànhmạnh, vì quanhnămsuốttháng cứ đụngmặtnhau hoài thì những masát trong mốiquanhệ hônnhân sẽ trởnên căngthẳng, mỗingười cầncó thờigian làmnguội sứcnóng của sựmasát liêntục đó để xảhơi nghỉngơi, sauđó mới cóthể tiếptục "masát" tiếp, giốngnhư hai nếpgấp địatầng dưới lòngđất masát lâungày gâynên nhưng cơn độngđất. Côgái phìcười nhưng đồngý với cáchnói của tôi, và nóithêm vào đó đúnglà ýnghĩa của thànhngữ "tiểu biệt thắng tân hôn." Bàcụ ngồi bêncạnh tôi từsớm tớigiờ đã lắngnghe cuộcđốithoại của chúngtôi, gậtgù, thỉnhthoảng có chenvào vài câu, nhưng vì giọngnói bàcụ quá nặng giọngđịaphương nên tôi lắmlúc cũng khôngrõ lắm bà muốnnói gì. Cuốicùng bàta phánra một câu mà tôi nghera là "lầnsau có đichơi thì nhớ dẫn vợcon theo." Tôi hỏi bà người vùng nào? Bàta nói bà và đứacháu về Sơnđông. Côgái nói tuyếnđường của hai bàcháu còn dài khoảng 24 giờ đồnghồ nữa!

Nếu khôngkể những triếtlý dôngdài tảnmạn như kểtrên, dulịch là vẫnlà mộtphần kinhnghiệm của đờisống với những hộingộ tìnhcờ của cáithú đidụchlịch. Thểhộiđược điềuđó sẽ làm ngườita hiểuđược tạisao đốivới tôi nó là cáiđạo vì "có thực mới vực được đạo."

Tàulửa đã quakhỏi trạm Tôchâu từlâu và đang đỗvào trạm Tây Thượnghải. Xong trạm Tây lại đi một đoạn rồi ngừnglại lầnnữa ở trạm Ðông Thượnghải để thảkhách và đón hànhkhách mới. Trạm kế sẽ là trạm Vôtích. Trời đã vàokhuya, hơn 11 giờ rưỡi đêm rồi. Thếlà tôi đã làm mộtvòng từ Thượnghải lên tận đầunguồn sông Dươngtửgiang xong vềđến điểmxuấtphát nơi dòngsông đỗ về Biển Ðônghải. Tôi đã đi và đã thấy gì trongsuốt hơn ba tuầnlễ đó? Nàng Dươngtửgiang vẫn chỉlà cáibóngdáng huyễnhoặc vẫncòn quyếnrũ và mờigọi tôi đến với nàng lầnnữa.

Xemtiếp Trangsau (7)

dchph

Muốn xem toànbộ hìnhchụp trong chuyếnđi này, xin bấm vàođây:
http://pg.photos.yahoo.com/ph/dchph/my_photos

 


 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | Ziendan.net | hocthuat.com | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2005  www.vny2k.com.