Return to front page!


Trangtrước
Trangkế
VNY2K
Tin Thếgiới
Tin ÐôngnamÁ
Tin Lưutrữ
Thamluận

.

Họcthuật
Việtngữ2020
HánNôm
Từnguyên
Sửký
Vănhoá
Sángtác
Viễnduký
Tuỳbút
TìnhThơ
Thưgiãn
Diễnđàn
 
 

.

 

Conđường Nay XuyênÁ

OrientalExpress The New Route

by dchph  

1..Thú Phiêudu
2. Từ Bắchải Trungquốc đến Biêngiới Móngcái
3. Những Kiềunữ Áchâu :  1 , 2 , 3 , 4 ,
4. Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang

(tiếptheo trang trước)

3

Những Kiềunữ Áchâu

Toànbộ chương nầy sẽ dành cangợi cáiđẹp trầngian mà người đànbà Áđông đã mangđến từ thiênđàng để tôđiểm cho trầnthế. Trênđường viễndu châuÁ của kẻ phàmphutụctử nầy, tôi đã mãihoài tìmkiếm và nângniu cáiđẹp vừa hiền vừa bạo của những tiênnga giángtrần và chưabaogiờ thấyđủ. Xaoxuyến trước cáiđẹp của đànbà là những âmba vangđộng xảyra trên bướchànhtrình đángnhớ cảđời; nó hàmchứa tínhcách thiêngliêng khôngkém gi sovới cuộchànhtrình đi Thiêntrúc thỉnhkinh của thầytrò Tamtạng; chỉcó điều khácvới Tamtạng là khi lạcvào một nữquốc ngài đã từchối nhữnggì đời đã bancho, còn tôi thì vừa tiếpnhận và vừa cố theodấu bước chân của vị Ðườngtăng nầy để truytìm lại nữquốc đó như một đeođuổi triếtlý của đờisống. Trong đờisống thườngngày tôi thỉnhthoảng đem cái triếtlý "tritúc tiệntúc" ra dạyđời kẻ khác, nhưng tôi chẳngbaogiờ thấyđủ trong cáithú giaohoà mỹnữ hoàlẫn với sựrungđộng của tráitim trước cáiđẹp quyếnrũ của mỹnhân là điều đã khôngngớt thôithúc tôi tìmhoài tìmmãi và chỉ tìmthấy ở những ngườiđẹp Ðôngphương.

Tôi không nói là người đànbà phươngTây không đẹp bằng đànbà phươngÐông, nhưng cánhân tôi vẫn yêuthích người đànbà phươngÐông hơn, hay nóiđúnghơn, những côgái Áchâu đang tuổi xuânthì và được nhìnngắm họ giốngnhư ngườiyêuhoa vào được vườnhoa mộng, ởđó đoáhoa nào cũng rựcrỡ và quyếnrũ, thơmngát hươngxuân và cuốnhút, nhưng tôi khôngbaogiờ dám có ýnghĩ ngắt một đoáhoa mangvề để cắmbình làm củariêng.

Khi đến một thànhphố ở xứlạ nàođó, tôi thường thích đilangthang dạo qua những phốxá, những cửahàng, chủý là để quansát cáchsinhhoạt và đờisống tại một xứlạ. Hơnthếnữa, tôi thích nhìnngắm những côgái Áchâu xinhđẹp ởđó mà tôi mệnhdanh là "những kiềunữ Áchâu", "mỗingười một vẻ mườiphân vẹnmười". Trên bướcđường duhành xuyênÁ qua khôngbiếtbaonhiêu đôthị và phốchợ lớnnhỏ của nhiều xứ, tôi khôngbaogiờ quên dànhriêng cho mình thờigiờ nhìnngắm cáiđẹp vừa thầmkín vừa sôibỏng của ngườiđànbà Áđông.

Tại các đôthị ở ChâuÁ, dườngnhư ngườita thích đỗxô rangoài đườngcái hơnlà giấumình trong những tiệnnghi ởnhà như ta thấy ở Mỹ, dođó lẫnlộn trong đámđông trên đườngphố của các xứ nầy là nơi baogiờ cũngcó sự hiệndiện của những nàngtiênnữ hạthế, mặctìnhcho những taonhânmặckhách lãngmạn như tôi thahồ nhìnngắm. Baogiờ tôi cũng tìmthấy một nétđẹp trỗibật ở ngườiđànbà Áchâu trong đámđông đadạng giốngnhư nhữngđoáhoa lạlẫm muônngàn sắctíahồng nằm lẫnlộn giữa trămngàn cọngcỏ dại. 

Có người hỏi tôi congái Áchâu ở xứ nào đẹpnhất và đẹp ở chỗnào? Tôi phải tự nhìnnhận là mình cũng có những xúccảm "libido" (dồnnén) haylà cáinhìn thôlậu của kẻ phàmphutụctử. Có nhữngđiều mà khi tôi nóira chắc nhiều ngườiđànbà liênhệ phải bấtbình. Thídụ khi quansát phụnữ Ðạihàn (hay đúnghơn là căncứ vào đasố các cô tiếpviên hàngkhông Ðạihàn hơnlà những quansát khi tôi langthang trên những ngõngách ở Hánthành) và tôi có nhậnxét là mông của họ dẹp và "phẳngphiu". Một ngườibạn trikỉ của tôi hayđi côngcán luitới Hánthành còn phánrằng "cáiấy" của đànbà Ðạihàn rất... hẹp. Haylà thídụ như chuyện tôi thích ngồi phicơ của hãng Hàngkhông Singapore khôngphải vì hãng này có lịchsử antoàn lâudài đángtincậy (bằngchứng là tôi cũng rất thích điphicơ Hàngkhông Việtnam!) mà là thích cáiđẹp của những thânhình thonnhỏ rõnét của những nữtiếpviên trong những mãnh sàrông lụa kiểu Mãlai mềmmại bósát lấyngười và dángđi yễuđiệu thụcnữ của họ dọctheo lốiđi trên phicơ. 

Và dườngnhư khôngphải tìnhcờ mà có mộtlần saukhi đã lên phicơ tôi được môt côtiếpviên chỉđịnh ngồi ngay ở dãyghế saucùnghết và đó chiếcghế ngoàicùng sátlốiđi, phíasau tôi là tấmphên ngăn chỗ phụcvụ, và phíatrên đầu tôi là cáigiá đựng tạpchí. Và cũng chính côtiếpviên xinhđẹp đó mỗilần đingangqua chỗ tôi ngồi là quẹt cái mông của côta vào cườmtay của tôi. Khi cô nầy cần lấy hoặc cất tạpchí ở cáigiá nằm phíatrên chỗ tôi ngồi là côta, mộtcách ungdung thongthả, (và chođếnnay khi nhớlại, tôi vẫn khônghiểu là côta tựnhên, vôtình hay cốý) áp nguyêncả thânhình nóngbỏng của cô lên ngườitôi lúc côta rướnmình lên để vóilấy sáchbáo! Tôi cảmthấy mình lúcbấygiờ giốngnhư một chàngtrai mớilớn khờdại, ngồi thụđộng tậnhưởng cái cảmgiác đêmê khi một thânhình đànbà tràntrề nhựasống kềsát ngườimình nhưng chẳngdám làmgìhết, dù chỉ cần ngướcmặtlên nhìn là nguyên haitrái đàotiên chínmọng nằm phíasau làn áolụa căngphồng mềmmại ápsát vào hai bờmá của mình (?) Cólẽ khôngphải tôi thẹnthuà, mà vì tôi nhìnthấy ánhmắt của ngườiđànông ngồi ghếgiữa cách tôi hai ghếtrống cóvẻ khôngđược thânthiện lắm (ganhtị chăng?)  

Khi tôi kểchuyện nầy cho một ngườibạn đồnghành nghe, nó bảo tại tôi "libido" quá chonên mới cảmthấy vậy. Tôi nghĩ chắc cũng cólẽ nhưvậy, vì có nhưvậy chonên cả conngười tôi mới toảra sức thuhút nàođó (đôimắt, cáinhìn?) cámdỗ đànbà đến vào những phútgiây hàmchứa ẩndụ đó? Trong thếgiới loàivật convật khácphái thường bị quyếnrũ đếnvới những đốitượng khácphái khi nó toátra mùivị của pháitính đó?

Nhântiện nóichuyện nữ tiếpviên hàngkhông, tôi có nhậnxét là tiếpviên Singapore rất xinh và ănmặc rất đẹp như đã kểtrên; tuynhiên, đẹpnhất phải kể đến chiếc áodài màuhồng mõngmãnh của nữtiếpviên Hàngkhông Việtnam (chánnhấtlà đồngphục của nữtiếpviên của các hãng hàngkhông Korea, China, Eva, Japan, và các hãng hàngkhông của Mỹ. Bạn nghĩ sao?) Trong những chuyến chờ chuyểntiếp phicơ về Việtnam ở phitrường Kimpo cũ (Hánthành), Kaitak cũ (Hồngkông), hay Trungsơn (Ðàibắc), tìnhcờ đôilần vừa đúnglúc phicơ Việtnam vừa tới và các nữtiếpviên Hàngkhông Việnam vừa ra, các cô nóichuyện líulo tíutít như chimsáo, đithànhhàng với vạtáodài màu hồng phấtphơ thathướt và lũlượt như một đàn thiênnga bay thànhđàn trên bầutrời cuốichiều rạnrỡ ánhnắng hồng! Trên những chuyến phicơ của Hàngkhông Việtnam đến hay đi trong vùng châuÁ, khi phicơ vừa mới cấtcánh khônglâu là có phần biểudiễn chỉdẫn những biệnpháp antoàn, và người phụhoạ là vài cô nữtiếpviên Việtnam. Tôi khôngbaogiờ bỏqua phần nầy chodù tôi đã xem khôngbiết baonhiêulần trong những chuyếnbay. Tôi khônghiểu ngườiđànông khác khi ngắmnhìn các cô tiếpviên xinhđẹp dịudàng kia trong những chiếc áodài thathướt yêukiều họ đã chúý nhìn vào chỗnào trên thânhình của những kiềunữ Việtnam kia nhiềunhất? Nhìnthấy cáiđẹp thanhtao hay phàmtục?

Tôi khôngmuốn đisâu vào chitiết diễntả cáiđẹp gợicảm và quyếnrũ dụctình của người đànbà phươngÐông trong những mẫu truyệnkể chắpvá trong chương nầy vì đây khôngphải là mụcđích của bàiviết nầy. Tôi chỉ muốn viết mộtcách ungdung như tôi nóichuyện với bạnbè trong những buổi tràdưtửuhậu, nhớgìnóiđó, chitiết nào kểra nghe ngượngmiệng thì thôi không kể, chodù bànđánhchữ cóthể giảiphóng tôi rakhỏi những suycảm ràngbuộc tươngtự. Tuynhiên, dùmuốndùkhông cũng có những lúc sựviệc cần môtả mộtcách khôngcâunệ mới cóthể đạtđược cái chânthiệnmỹ của cuộcđời (C'est la vie s'il est la vrai!). Nếu bútký nầy được viết bởi một nữ vănnhân nàođó và môtkhi đã thànhthật với lòngmình thì tôi nghĩlà họ cũng khôngthểnào viết khác hơn. Ðó cólẽ là lýdo tạisao khi pháinữ viết bạo thường dễ nỗitiếng, còn pháinam viết bạo thường bị xem là lácải (?), nghĩalà vănchương baxu rẽtiền! Ðốivới tôi viết cũng như nói, phảilà một nhucầu, cógì đángnói mới nói, mới viết. Bàiviết cóthể là biểuhiện cho những suynghĩ, những ướcmuốn, dùlà đôikhi tácphẩm đó chỉlà một sảnphẩm của hưcấu siêuthực, nhưng đó lại phảnánh đúng những cáinhìn giốngvới ngườikhác thì bàiviết đó sẽ có lýdo để tồntại... Nóimộtcáchkhác, tôi khôngcó ýđịnh viết dâmthư hay thích đọc dâmthư, nhưng dâmthư tồntại trong mọi thờiđại và trong một thờiđại nhấtđịnh, một tácphẩn cóthể đượcxem là dâmthư nhưng đến một thờiđại khác ngườita lại xem nó là vì nó tácphẩm vănhọc (thídụ như "Hồnglâumộng", bạnđọc ngàynay thấy nó có "dâm" chútnào không?) nóilên được mộtsố những dụcvọng thầmkín của congười. Bàiviết nầy đơngiản là những ghichép thànhthực về cáinhìn, cáicảmnghĩ, cái tồntại của nhânvật tôi namphái đốivới nữphái, và đốitượng nữphái đó là những kiềunữ Áchâu trong thờiđại nầy.

Trởlại câuhỏi congái Áchâu ở nơinào đẹpnhất và đẹp ở chỗnào? Khôngkể congái Việtnam, tôi nhậnxétthấy congái Tàu rấtđẹp. Quanniệm đẹp ởđây cũng có một giátrị tươngđối rất chủquan và tuỳtheo đốitượng. Nhưng ởđây chúngta cóthể có cáinhìn chung và cùng đồngý: congái Việtnam đẹp! Và khi tôi nói: congái Tàu đẹp, thì cái kháiniệm đẹp dànhcho congái Việnam cóthể ápdụng cho đốitượng kia. Nhưvậy, bạn cóthể hiểu là congái Tàu đẹp theo cáinghĩa tôi dùng để diễntả cho congái Việtnam. Nhưng congái Tàu thì đadạng vôcùng. Congái phươngBắc khác congái Giangnam. Congái Ðàiloan khácvới congái Hồngkông... 

Congái Hồngkông đasố có vócngười nhỏnhắn, thườngthì cóvẻnhư đẹp đềunhau, nghĩalà vẻđẹp của một kiềunữ ngoàiphố và cáiđẹp của nữminhtinh cáchbiệt khôngnhiều. Tuynhiên, cáiđẹp của họ dườngnhư dựavào trangsức và yphục nhiềuhơn. Cô nào cô nấy hầunhư đều ănvận theo thờitrang, nhưng cóvẻnhư ai cũng có một lốiđiđứng vộivàng biểulộ chothấy họ có một nếpsống vộivàng.

Lần đầutiên tôi đặtchân đến Hồngkông là vào ngày 22 tháng 12 năm 1979, khi đáptàubay từ trạitỵnạn chuyểntiếp ở Tângiaba đến Hồngkông, lưulại một đêm qua sáng hômsau là đi Mỹ. Nhưng ấntượng đầutiên và sâusắc nhất mà thànhphố rựcrỡ của muônngàn ánhđèn màu kia là những kiềunữ khôngngai trên khắp nẽođường thànhphố. 

Bảy năm sau tôi trởlại mãnhđất đó và vềsau Hôngkông trởthành một thànhphố Áchâu quenthuộc mà mỗilần đến dườngnhư tôi lại khámphá rađược những đổimới và sứcsống ngàycàng mãnhliệt của nó. Tuyvậy tôi cơhồ khôngcó một kinhnghiệm nào về đànbà Hồngkông, cólẽ tạivì mỗikhi tớiđó tôi thường đichơi với ônganhhọ, và ông nầy thì chămchỉhạtbột, ngàyngày đilàm, một tuần đúng 7 ngày, suốt từ năm 1972 tớinay, cólẽ chẳngbiết ănchơi làgì, ngoàichuyện nhậunhẹt. Tôi vẫncòn ấmức vì chưa "phátrinh" được cái vùngđất thuộcđịa cũ của Ănglê này. Vívon một tí thì cóthể nói giốngnhư một chàngtrai cònđang đeođuổi một côgái mà vẫnchưađược "toạinguyện!" Tôi có thằng em họ ở Mỹ, quậy ởmức chọcđấtvátrời, nó và ôngchủ Hồngkông của nó mỗi năm đóngđô ở Hồngkông cólẽ không dưới sáu tháng... để quậy. Cólần tôi hỏi ở Hôngkông cógìđâu mà quậy? Nó nói có chứ, kểlại đủthứ chuyện mà tuýp người như tôi sẽ khôngbaogiờ đạt tới hàng caothủ võlâm như nó được! Cólẽ vìvậy mà chỉtrongvòng vài năm sau là chủtớ phásản, nợ tíndụng đầyđầu bên Mỹ, mỗi người một phương cầuthực... (Hiệnnay nó đang làmăn ngành Karaoke ở Namvang đã gần mười năm. Cólẽ tôi sẽ đến thămnó một ngày gầnđây để xem các kiềunữ bên Namvang như thếnào!)

Hồngkông thànhra đốivới tôi mớichỉlà nơi dừngchân chẳngđặngđừng làm bướcđạp vào đạilục Trungquốc hay để về Việtnam. Lần ngắnnhất tôi lưulại đâylà vàokhoảng năm 1998, khi mới đáptàubay từ Ðảo Hảinam Trungquốc tớinơi khoảng 10 giờsáng, khi đến vănphòng dulịch đặt muađược vé tàubau về Việtnam cùngngày vào tối hômđó, thì trướcsau lưulại mãnhđất này được 10 tiếng đồnghồ. Trong thờigian nầy tôi có thử tìm mộtvài barrượu dậpdìu mỹnữ và định bướcvào, nhưng có một điềugìđấy làm tôi engại thoáibước bỏđi. Xin nóithêm là Hồngkông là một thànhphố có giácả sinhhoạt khá đắtđỏ. Một ngườiViệtnam tôiquenbiết sống ở Hồngkông đã lâunăm đãtừng lắcđầu khuyên tôi là chớ mótới, vào barrượu sờmó chútít là bay vài trăm đô Mỹ nhưchơi. Anhta nóithêm là Việtnam mới chínhlà thiênđàng hạgiới!

dchph

Xemtiếp trangkế >> Những Kiềunữ Áchâu 2 , 3 , 4 ,

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | Ziendan.net | hocthuat.com  | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2005  www.vny2k.com.