Return to front page!

One-time fee web hosting!


.

Một Thói Tôi Quen

Phan Cung Nghiệp

Tạpchí Vấnđề, số 56, tháng 3, 1972. Chủbút : Nhàvăn Mai Thảo

 

Minh hẹn tôi đi chơi vào chiều thứhai. Tôi từchối nói em bận dạy hai giờsau. Nétmặt Minh thoángchút thấtvọng và buồn. Tôi nói thôi để tuầnsau mình gặplại. Minh chợt lalớn :

- Trờiơi, chịusaonổi?

Tôi bậtcườiphì. Chiếc miệng Minh méoxệch :

- Thôi thứhai em ránđến anh mộttí rồi anh đưa em đidạy luôn.

Tôi khẻ gậtđầu khi Minh chàoravề. Dáng Minh trông caolêunghêu khi Minh quaylưng bướcra cửa. Tôi nhìntheo thoángchợt một niềmvui nhènhẹ cùnglúc với một nỗibuồn manmác nàođó chợtđến mộtcáchkhótả.

Buổitối một dòngxecộ đuachen ngoàiđường. Nhìnqua một khoảng câylá ngoàivườn, tôi chỉ trôngthấy mơhồ những vệtđèn lướtngang, chậpchùng rồi mất. Tôi ngồi ngãngười trên một chiếc ghếdựa mâyđan, nhắmnghiền đôimắt, cố lắngnghe tiếng gióđêm layđộng laoxao trên những vòmcâylá, thả tâmhồm chìmlắng bayxa theo từng cơngió thoảng nhưng khôngkhỏi nghethấy những tiếngđộng khác ngoàiđườngphố nhàmchán hằngngày.

Có những đêm ngồi imlặng dưới vòmtrờiđêm, giấumình trong vũngtối ngoài máihiên, ngữamặt nhìnlên trờicao, hơithở ngắtquảng như đang trong hấphối với cơnđau nàođó quặnthắt tronglòng. Tôi nghenhư tráitim mình đang buốtnhói với những ýnghĩ tảnmạn khôngrõrệt. Minh và những bóng mâyđen lướtqua trongđầu nhấpnhoáng với từng kỷniệm.

Minh và ngàytháng. Tôi đôilúc cólần cũng thử nghĩnhớxem là mình đã gặp Minh nơinào và quen Minh lúcnào. Và cũng tự hỏixem mình có yêu Minh chăng? Tấtcả đều là những câuhỏi đôilúc mậpmờ, đôilúc trỗisốngdậy trong ngườitôi như một thôithúc cấpbách. Tôi và nỗibuồn khônnguôi. Nỗibuồn côtịch đã nuôi tôi lớnkhôn từ tấmbé.

Tôi khôngrõ những nguyênnhân nào đã đưađẩy mangđến cho tôi những nỗimuộnphiền gầnnhư vôcớ đó. Thànhthử đốivới mọingười tôi trởthành ítnói và lầmlì... Minh nói với tôi là Minh yêu tôi ở chỗđó. Congái mà nóinhiều thì trông xấu lắm. Tôi cười. Khôngbiết Minh nóithật hay đùa. Nhưng tôi tin vậy. Ðôicánhchim vui của tình mởrộng đón tôi vào đời, vào lòng biểnkhơi tìnhyêu mênhmông lãngmạn.

Mồi một điếuthuốclá. Thắplên trong xótối một ánhlửa nhỏ và đámkhói bạtbay trong gió, như đang thải tâmhồn trôhút vào cõixaxăm. Lửa và đêm. Gió và khói. Cõinhânsinh bạtngàn giókhói. Tôi đã bướcvàođời bằng những bước nhẹnhàng nhưng chôngchênh với cuộctình mà Minh đã đónmời, trôi bậpbềnh như sóngnước. Ðêm khôncùng và rựcrỡ. Tôi như laođao vào giữađêm sâuhút hưhoặc.

Những lần Minh đến. Những lần Minh về, quenthuộc như một thói tôi quen. Vócdáng gầy, máitóc dài loàxoà, Minh lêunghêu bên tôi những lần đichơi của haiđứa. Tôi thường bậtcười với những câu nóiđùa tựnhiên của Minh. Rồi vềsau khônghiểu tôi sẽcó nhớlại những câuhỏi và những câutrảlời vuvơ hay chúng sẽ chaodao như khóinắng mơhồ.

Ðêm trầmlắng tiếngnói thìthầm khôngrõ tronglòng. Một cơngió lạnh. Khẻ kéo cao cổáo, tôi ngồi coro trong lòngghế nhỏ thở từngcụm khóithuốc nhẹnhàng, ấmáp. Nhìnra hàngrào cổng, trong khómcây láxanh và giàn hoagiấy trênđầu, thấy mọithứ lunglay như đang đùagiỡn với gió. Ðườngphố ngoàikia đang dìudập xecộ. Ðêm và tiếngđộng. Thờigian và khoảngkhắc rỗngkhông. Tôi vôtình thấyrõrằng mình chẳng yêu Minh như đôilúc thầmnghĩ.

Tôi ngồi ngoài hànghiên khálâu. Lúc cảmthấy mình buồnngủ muốn trởvào phòng thì Sanh và Hương đến. Tôi cười nhìnra va thayđổi thếngồi. Hương nóivuvơ vài câu rồi bỏvào trongnhà với Phương. Sanh ngồi bêncạnh nóichuyện về Hương. Tôi hỏi:

-- Minh còn ở dưới quán?

Sanh gậtđầu nói :

-- Vâng, tôi đưa Hương về rồi sẽ quay trởlại với Minh ngay.

Tôi cườinói:

-- Sanh coichừng Hương "mát" bấttử.

Hìnhnhư Sanh còn nóigìđấy rấtnhiều chođếnlúc đưa Hương trởvề, nhưng chợtnhiên tôi chẳng nghethấy gìhết. Một cơnchóngmặt chợt thoángqua và một nỗibuồn lạ ứngập dânglên tronglòng.

Tôi nhắmmắtlại nghe gió đêm xìxào bêntai. Tôi cảmthấy mình cần đingủsớm đêmnay. Tôi muốn cuộcsống nhấpnhô bênngoài cuộcđời hãy trôiqua mau như sóngnước. Tôi muốn mình là một người đứngbênlề, ngoạicuộc, và khaokhát hưởng thúđơncôi. Có nhiều cuộcvui đã điqua đời tôi, nhưng tôi đã hữnghờ để trôiđi và lãngquên chođến mộtlúc bỗng nhìnlại rồi thầmchợt tiếcnuối.

Tôi hìnhnhư không mang tâmtrạng nào kháchơn là nỗimongmuốn được nhìnrõ mặtthật của lòngmình trong những lần nhìnlại mình và nhậndiệnđược những đổithay. Những buổi đidạy trôiqua đời với những giờgiấc mệtmỏi khônghẳn vì miếngcơmmanháo nuôithân. Những khônmặt họctrò và những niềmvui vuvơ làm lòng bớtchút giăngdo. Kỷniệm và dĩvãng gầnnhư lúcnào cũng sống bên tôi với nhiều hìnhảnh thânyêu về một nơi để nhớ. Cóthể đólà một quêhương của tôi chậpchùng trong nỗinhớ chắtchiu từng kỷniệm nhỏ. Ðólà bãisông, gềnhđá, vườndừa ngàynào yêumến luônluôn sống trong lòngtôi rựcrỡ từngày bắtđầu cuộcrờixa nơi sanhra tôi ấy. Minh chínhlà cài gạchnối của những chuyếnđi vềthăm nầy mà khôngcó tôi thamdự.

Ðêm nằmlăn trên chănchiếu quạnhhiu. Phương nằm bêncạnh, ngủ saysưa imlìm dườngnhư khôngcó sưhiệnhữu của nó. Ánh đènngủ màutím nhờnhờ trên đầugường cũng chìmsâu vào đêm vắng tịchmịch. Connhỏ Phương coivậy mà dễ ngủ thật. Từng hơithở của nó chẫmrãi đềuhoà. Bỗngdưng tôi chợtnghe lòng bứcrức chẳngyên. Tôi tựnhủ, hãy ngủđi mầy. Chẳngcógì đángđể cho mầy thaothức đêmnay. Hãycứ ngủđi, ngủ dễdàng như giấcngủ tạmbợ ngoài hànghiên buổitối. Hãy ngủđi với những chìuđón thânyêu. Ðừng thắcmắc chi với những kỷniệm cỏncon. Hãy ngủ vôtình như cơngió thoảng ngoài khungcửa. Niềmvui nào hiệnhữu cũng cầnphảiđược khépkínlại gọngàng. Mầy đang nhớ gì? Nhớ ai? Nhớ Minh? Hãy gạtbỏ những hìnhbóng của kỷniệm, hãy tẩyxoá kịpthời, hãy ngủđi kẽo ngoàikia bóngđêm sẽ tắtmất.

Ôm chiếcgốiôm vào lòng, trăntrở trên nệmgiường ấmêm; mởlớn mắt nhìnquanh cănphòng chìmlẫn trong bóngtối, tôi cảmthấy mình quá nhỏbé trước bóngđêm mênhmông, trong lòngđêmkhuya tịchmịch.

Dầndà tôi ngủđược mộtgiấc, thậttình.

 

x X x

 

Tôi mớivừa khámphára một điều: tìnhcảm của Minh xenlẫn giữa tôi có Diệu xaxôi. Thậtra tôi mới biết những chuyếntrởvề Bồngsơn quêcũ của Minh khônggì kháchơn là để gặp Diệu. Minh đã dối tôi bằng những nốitiếp trởvề với những lờihòhẹn. Tôi được Minh hay mất Minh thì cuộcsống của tôi vẫnvậy, chẳng cógì làm thayđổi cuộcđời tôi. Và cuốicùng tôi nhậnrarằng là mình cũng chẳng yêu Minh. Minh lãngđãng trong tôi như bóngchiều xa quenthuộc, đằmthắm tìnhyêu và nỗibaodung.

Những dấuvết của kỷniệm quêcũ trongtôi mơhiồ hìnhnhư cũng đã nhoàxoá dần vào niềmlãngquên côilẻ. Cólẽ nên bớt gặp Minh thườngxuyên thìhơn. Hãy bớtđi những cửchỉ âuyếm quenthuộc với Minh. Có nhưvậy mới thôi khỏi bị những nhắcnhớ mãi trong đờisống thườngngày trong tìnhcảm mình là đãcó sựhiệndiện của Minh trongđời. Ðólà những mốidâyliênhệ tìnhcảm mà tôi cầnphải dứtkhoát.

Tôi với bảntính ítnói gầnnhư đếnđộ câmlì đôikhi cũng đã làm Minh khóchịu. Nhưng những biểulộ nhỏnhặt nầy của Minh liệu cóthể làm thayđổi chútgì trong đới tôi khôngnhỉ? Ừ, vâng. Tôi cólẽ đã nhìnvấnđề nầy quá nghiêmtrọng và lớnlao quá.

Buổisáng thứhai đidạy, trên mỗi bướcđi gõ từng tiếng guốc quenthuộc trên conđường dẫnra biển. Tôi đi trong cơn gióbiền buổisáng chớmlạnh, laoxao những hàng philao ngoài bãi. Ýnghĩ vướngvất những đám mâymù trên nềntrời xámngoặc hômnay. Từng bướcđi hẫngnhẹ chôngchênh. Buổidạy với những ánhmắtnhìn ngâythơ của lũ họctrò làm tôi nhẹlòng đi đôichút.

Buổichiều đành lỡhẹn với Minh. Tôi nói với Phương về điều nầy. Phương chỉ phớtcười nhẹ, không tỏlộ ýkiến gì. Phương chỉ nói, trưa nếu nó gặp Minh nó sẽ báocho Minh biết. Tôi gậtđầu cảmơn.

Buổitrưa, tôi ngủ mêđi, bùlại cho giấcngủ đêmqua trằntrọc thaothức đã bị đánhmất. Khi thứcdậy, tôi cảmthấy lòng thoảimái hơn đôichút. Trưa nằm đốimặt với cănphòng trốngvắng mênhmông, lườibiếng ngótrông rangoài khungcửasổ, với mâymù, với lácây layđộng.

Tríóc tôi bỗng mịtmù không lốithoát trong thoángkhắc tịchhư... Thếlà buổitrưa không đếnvới Minh như lời hẹnước. và nỗibuồnbực từđó mọclên, Tôi cóý chờ sựphảnứng ở Minh.

Suốt một tuầnlễ tôi khônghề gặp Minh. Tôi ít rờinhà ngoài những lúc cầnthiết. Sáchvở, bạnbè, họctrò. Tấtcả bỗngchợt biếnthành những bóngmây chơvơ vậtvờ trong cõicôquạnh. Tâmhồn tôi lúc nầy thấy dễchịu hơnchút. Minh và sựvắngmặt không làm tôi suynghĩ... Sanh cóđến nhà mấylần. Sanh nói Minh giận tôi ghêgớm. Tôi cười imlặng khi nghe Sanh nói. Hìnhnhư mấy đêm trước tôi cóthấy Minh và vàiba ngườibạn đingang nhà nhìnvào nhưng không ghé. Tôi xem đólà phảnứng của Minh. Ðôilúc tôi chợtthấy Minh trẻcon lạ. Minh không dínhdấpgì với dĩvãng và quêhương cũ của tôi. Một nơichốn xaxôi nàođó Minh trởvề đãcó Diệu như những người congái khác.

Trong thờigian nầy tôi gặplại Th. Th. và những dâuchân in trên cát đẩylùi đờisống cũ về phíasau. Tôi cảmthấy vui đoichút khi đi bêncạnh Th. Mătbiển. Khơixa. Nghìntrùng và sóng vỗ. Sự gặplại Th. ở một thànhphố có biển như ởđây, tôi không lấylàmlạ cho sựhạnhngộ tìnhcờ nầy... Và hìnhnhư trong thâmtâm tôi đã mongmuốn nhưthế.

Chuyện giậnhờn với Minh nhưthế nhờđó cũng tạm phôipha. Mặc Minh với những conđường phố cũ. Thànhphố và những lốiđi vắng. Hàngcâylá thânquen. Tuythế nhưng khôngcó một kỷniệm nào được nhắcnhở đến. Kỷniệm trôixa. Ngàytháng nhỏgiọt như những giọt càphê đen nhỏ đọngxuống đáy ly. Quánnước và tiếngnhạc. Th. và Minh. Hai hìnhbóng nầy cứmãi quấnquít trong đầu tôi và trong từng ýtưởng. Tôi lại đâmra bựcdọc với những ngày sống quađi cứ nhưvậy mà tiếpnối.

Thật bực hếtsức với những buổitối ngồi húthuốc trướcnhà dựaghế ngơinghỉ. Th. ngày trởnên luitới thườngxuyên làm tôi khóchịu. Trong khoảngthờigian nầy Minh đã bẵngđi không đến nhàtôi. Ngượclại, tôi bỗng cóý chờđợi và ngóngtrông, muốn làmhoàlại với Minh, nhưng tựái khôngchophép tôi chủđộng đến nhà Minh để tìmgặp. Tôi thấy Minh buồn với dángđi cúiđầu bên những ngườibạn. Minh thường đi với Sanh và San mỗilần ngang nhà. Sanh thường có nụcười trêubiếm nở trênmôi. Những câunói châmchọc của San. Tấtcả không đồngcùng ýnghĩa nhắcbảo tôi làmhoà với Minh đithôi!

Tôi muốn nói với Th. nên ít đến nhàtôi hơn. Mỗilần biếtcó Th. đến nhàtôi Minh cóvẻ không bằnglòng. Cólúc tôi cũng muốn bảo với Minh rằng tôi khôngmuốn Minh giaothiệp với Diệu quá thânmật. Cólẽ tôi thựcsự đã yêu Minh? Ýnghĩ nầy làm tôi bậtcười mộtmình. Th. hỏi tôi cười gì. Tôi imlặng cốý tạora một gươngmăt gaygắt cho Th. thấy. Bóngtối ngoài conđườngphố vắng, giàn hoagiấy đã chekhuấtmất khuônmặt của Th. Th. bấtchợt bỗng biếnthành kẻ khuấttịch khôngcòn hiệndiện bêncạnh tôi nữa. Ýnghĩ nầy làm tôi dễchịu và thoảimái hơn đôichút.

Th. ngồi hútthuốc ngồi dựangữa trên chiếcghếdựa bêncạnh. Ánh đèndiện néon dưới hiênnhà hắtra ánhsáng lờmờ như ánhnến chiếu lên khuônmặt Th. những chỗ hóptrũng xuống. Tôi imlặng khôngnóigì. Ngồi cạnh Th. tôi khoanhtay giấu chút hơilạnh trong gió ngướcnhìn trời với ánhmắt mỏimệt chánchường. Bầutrời trêncao đêmnay không sao và nhiều mây, dườngnhư sắp trútxuống thànhphố nầy một cơnmưa àoạt. Tôi nhắckhéo Th. nên về chứ để trờimưa. Th. cưới. Gươngmặt lìlợm bỗngnhiên trởnên xấuxí khócoi. Tôi khôngmuốn Th. nánlại đây thêm giờphút nàonữa với thứ tìnhcảm bồngbột mongmanh bônglỡ khôngđâu. Tôi cần sựimlặng côtịch ngay trong giờphút nầy. Th. đã quấyrầy tôi khánhiều thờigiờ, Th. nên vềđi, hãy đểlại tôi với mộtmình ởđây, yêntỉnh để lòng đượcthoảimái hơn.

Giờnầy cólẽ Minh đang hát ở đằngquán. Cócả Hương ởđấy nữa. Tôi chợtcó ýnghĩ quábướcđến để gặp Minh. Thựcsự gặp Minh khôngngoài điều là để lãngtránh Th. và gặpriêng với Minh để nói vàiđiều lâunay muốn nói. Gần hai tuần nay tôi đã không gặp Minh. Tôi không nghĩrằng là Minh còn giận tôi về lần lỡhẹn vào chiều thứhai.

Látnữa Hương hát xong về khôngchừng sẽ đivới Sanh và tôi sẽ hỏi về Minh như một cốgắng tìmkiếmlại một nỗi thânthuộc lâungày đã bị đánhtráo bởi một thứ tìnhcảm bôngđùa. Th. chắc khônghiểu là tôi đãcó ýnghĩ nhưthế. Bêncạnh Th. đang nói mộtvài câu gìđó nhưng tôi chỉ gậtđầu ỡmờ hờhững. Th. hìnhnhư cũng nhậnrađược điềunầy nên lộvẻ ngượngngùng, đã lãngtránh nhìn tôi qua một khoảngcách ngắn.

 

x X x

 

Buổisáng và chuông lễnhàthờ đã đánhthức tôi dậy với một niềm chánngán trongngười. Phương đã dậy và rời phòng lúcnào mà tôi chẳngrõ. Chắccólẽ Phương đã đilễ nhàthờ tiừ sángsớm. Khôngnhớ là đã mấy cái chủnhật rồi tôi chẳng buồn đilễ. Chúa đã bỏmất trong tôi một niềmtintưởng.

Buổisáng lạnhlẽo vào một ngày cuối đông sương giăngmờ khungcửakính ngoàikia. Hơilạnhbuốt xônglên từngchặp khi nắng chưa tan. Tôi kéo chăn kín ngang ngực, vớitai lấy baothuốclá mồi một điếu nhảkhói tảnmạn khắpphòng.

Buổisáng trôi nghiêng ngoài cửasổ hữnghờ với những đámnắng mõngnhẹ phớt ngang trời. Trởdậy thayđồ tôi cóýđịnh xuốngphố chốclát để xuatan niềm quạnhiu vờvật.

Phương đã trởvề, trênngười vận chiếcáodài màuxámnhẹ. Ðứng nhìn Phương thayđồ trước gương, trong lòng tôi chợtthoảng chút nỗibuồn vuvơ khi nghĩ đến Minh. Minh hiệnra trong đầu tôi môingày như một ôngthánhsống. Thánhhiển hơncả Chúa. Tôi nói ýnghĩ mình cho Phương nghe. Phương vừa thayđồ vừa cườinói vậylà làmmặtdốc không chịu làmhoà. Tôi imlặng nhìn Phương rồi dời phòng xuốngphố.

Tôi cóýđịnh đến nhà Minh. Tôi muốn rũ Phương đitheo nhưng lại thôi bởi những ýtưởng trong đầu tôi giờđây bỗng mòngquay như chóngvụ....

Thếlà hoà rồi đó nghe Minh. Em sẽ đến với anh như một kẻ đã bị khuấtphục. Bởi nhớ. Bởi thương. Bởi cảmthấyrõ đó chỉlà những giậnhờn vôcớ. Em thèmnhớ bờmôi anh nồngnàn khóithuốc. Bởi mong vòngtay anh khéptrọn vònglưng. Anh caongạo nhưng anh đángyêu hơn tấtcả mọingười. Cuốicùng em đã nhậnra một tìnhyêu nhưthế. Kia là lốiđi quen. Ðâylà phốbiển thân. Mọi tiếngđộng và cảnhvật là những gì rất gầngũi thânyêu mà bấylâunay em thiếumất. Em có lãngmạn như congái mườibảy không anh?... Cuốicùng của một sựgiậnhờn daidẵng. Em là kẻchiếnbại bằnglòng quyhàng quỵluỵ với anh. Nhưng anh là người giậnlì nhấtthếgiới. Hai tuầnlễ buồnvắng và nốitiếp trôiqua dàidẵnd như đã hai-tuần-thế-kỷ. hay mườibốn thếkỷ, haylà mộtngàn bốntrăm năm buồnrầunhất của một thiênniênkỷ của cuộcđời. Tuynhiên em vẫncòn tự đánhlừa em là em vẫn chưa yêu anh đó anh à!

Những ýtưởng trôiqua trong đầu tôi khôihài như nắngsớm bồngbềnh. Bướcchân tôi giẫm nhẹ trên những vệtnắng trắngxoá, chân bước nhẹhẫng với chút niềmvui mônglung và bấtchợt. Qua những phố quen đôngngười, tôi thấy mình lạ hẳn giữa đámđông trong thànhphố, mộtcáchbơvơ. Rồi bấtchợt tôi bỗng cảmthấy buồn. Nỗibuồn sâukín ẩnnúp từ những đáysâu của tâmhồn bấtthần vụt lớnlên nở muôn sắchoa úatàn sầuthảm. Nỗibuồn vônguyêndo. Nỗibuồn bấtcứđịnh. Nói cho ai nghe bâygiờ? Nỗibuồn thânquen như sựchịuđựng bềnbĩ lâudài. Và tôi đang hụtchân trong nỗimuộnphiền đó.

Gió cuốimùa chớmlạnh. Vạt áodài trắngthẫm quấn nhẹ vào đôichân. Ðôichân bước nhoàimệt đườngvề hướng nhà Minh như những lần hòhẹn đãqua. Vào ngõ nầy. Vòng sang kia. Nhà Minh trọ nằmtrong môt conđường vắngbuồn gần biển. Cănnhà kia quá quenthuộc với hìnhbóng Minh dâuyêu. Bướcđi chợt nônnao. Mắtnhìn bấtgiác nhưng đồngloã cùngvới tâmhồn đã hoànhập vào một nỗibângkhuâng nhẹnhàng, thoángchút buồnrầu.

Tới trước thềm nhà Minh, tôi chợt đứngngừnglại suynghĩ mất một phút. Cuốicùng tôi quyếtđịnh bấmvào nútchuông. Tiếngchuông reng vanglên và cánhcửa gỗ bật mởra, tôi nhậnra khuônmặt bàchủnhà. Minh? Vâng. Cậuấy đi chưa về... Tôi giữvẻ bìnhthản nói :

-- Ðượcrồi, tôi vào chờ.

Cánhcửa mở rộng ra. Tôi bướcvào khôngkịp hỏi là Minh đã điđâu. Tôi có mang chìakhoá riêng mởcửa phòng Minh, vào trongphòng ngồichờ mới sựcnghĩ tựhỏi là Minh đã điđâu.

Cănphòng buổisáng thoángchút khôngkhí uám ẩmmốc. Ðiện bị cúp. Khungcửasổ quay về hướng phía mặttrờilặn. Tôi trôngra bênngoài nhìn khoảng đất trống của cănnhà bêncạnh. Nắng như đang trải từng mãnh lụađào lêntrên khoảng nềnđất, sáng rựcrỡ. Nắngấm buổisớm hắt vào phòng tungtăng làmdịubớt nỗi uhoài.

Tôi rót một ly nướclọc uống mộthơi dài, nghe mátlạnh trong cuốnghọng. Tìmlục trong xóxỉnh gầmhộc, tôi tìmthấy lẫnlộn được vài điếuthuốc lẻ nằmbẹp dưới các tậpnhạc cũ đã bay mùimốc. Bậtđốt một quediêm. Ánhlửa cháy sánglên rựcrỡ. Ðóng cánhcửaphòng lại, tôi hútthuốc nhảkhói thoảimái đầyngập phòng. Népngười nằmxuống chiếcgiường kê trong gócphòng, tôi ngướcmặt nhìnlên trầnnhà trông những conthạchsùng trênkia đuổinhau chạyqua chạylại, trông chúngnó như đang đeođổi tìmkiếm hìnhbóng tìnhyêu như tôi đang làm.

Minh hiệnra trong tâmhồntôi với một niềmvui khó cảmnhận. Minh điđâu vậykìa? Ðiếuthuốc khói quen mà Minh thường hút đã cho tôi cảmgiác gâygây trên đầulưỡi. Một cảmgiác dễchịu nhưng đang tànlụn dần. Buổisáng đang trôiqua bênngoài, vào nơiđây thânxác tôi đang nằm bấtđộng.

Trongphòng thứ ánhsáng cốhữu đã gâyra trong lòngtôi một cảmnhận mỏimệt như đang bướcvào khoảng thờigian của bóngchiếutà. Mùi khôngkhí quenhơi trong cănphòng đôilúc chợt trôi bồngbềnh thành từng vòm khôngkhí dàyđặt rồi bay tảnmác vưởngvất khắp cănphòng kínvắng. Tôi nhắm và mở mắt nhiềulần trong khoảngthờigian ngắn, trítưởng đã hoànhập vào nỗimệtmỏi muốn ngủsayvùi trong nỗichờđợi lâugiờ.

Ngoài những tiếngđộng yêntỉnh của thànhphố buổisáng, trong căngphòng không lẫn tiếngđộng nàokhác hơnlà tiếngkêu gọimái của những conthạchsùng, kêuto từngtiếng đứtquảng. Trong nỗiimvắng đầyngười nầy tôi cần nghe một thứ âmthanh nào kháchơn để xuađuổiđi nỗihéohắt tronglòng.

Tiếngnhạc. Cólẽ thế. Tiếngnhạc nào sẽ vanglên nhưthếnào vào lúcnày? Câyđàn guitar nằmkhuất trong gócphòng. Âmthanh nào sẽ khuavang lên từđó? Tiếcnổi là tôi lạichẳng biếtđàn. Nếu biếtđàn tôi sẽ hát những bảnnhạc do Minh sángtác. Nhạctình. Nhạc người. Nhạc nào thì cũng là do Minh sángtác.

Tôi muốn được hát nhưthế. Hìnhdung rađược một Minh ngồi bêncạnh ôm câyđàn hát saysưa trong những khúcnhạc buồn. Tôi sẽ imlặng nằm nghe và hoànhập nỗihoàicảm của tâmhồn mình đang cảmnhận vào trong những giòngnhạc và những tiếttấu mà bấylâunay tôi hữnghờ khônghề cảmthông và chúý tới. Cũng tiếngnhạc và lờinhạc đó trướcđây kểtừgiờ sẽ khôngcòn giốngnhư những tiếnghát đồnglúc do lũ họctrò trẻ hợpca quenthuộc ở trường. Khônggian kháclạ đó chắc Minh chỉ dànhriêng có mìnhtôi thôi nhỉ?

Nhằmmắtlại, tôi suynghĩ miênman. Tôi chợt ngủthiếpđi vàosâu trong một giấcngủ thật ngắn. Thậtngắn. Tôi chỉ nghĩ thế khi choàng mởmắtra và nhìnthấylại thứ ánhsáng chiềutà quenthuộc trong cănphòng. Cùnglúc, vanglên tôi nghethấy có tiếngđàn và tiếnghát. Tôi nhậnra là Sanh đang ngồi trên chiếcghế dựa đằng bànviết, ôm câyđàn guitar khảy từng nốt nhẹ. Hương ngồi bên mépgiường cấttiếnghát quenthuộc trầmbuồn và nhỏ.

Tôi bật ngồidậy nhìnquanh cười ngượngngùng. Tôi hỏi :

-- Sanh và Hương đến baogiờ?

Hương hát. Sanh vừa đàn vừa nói:

-- Ðếnkhi trưa. Chị ngủsay quá! Chiều rồi!

-- Chiều ư?

Khótin quá! Buổichiều nào trong ngày đãđến trongsuốt giấcngủ mêmỏi của tôi? Nếu không trôngthấy một vệtnắng đang tànúa dọi trên bứctường trong phòng thì tôi chẳngbaogiờ tinđược. Tôi hỏi Sanh:

-- Tôi umê ngủ suốt một buổi vậy à? Minh về chưa vậy?

Sanh lắcđầu nói:

-- Chẳngthấyđâu. Khôngchừng hômnay Minh còn ở ngoài Bồngsơn.

Tôi thoángchợt sửngsờ thốt khôngthànhtiếng. Niềmvui mongmanh mớihiện chợt nghẹnứ trên đôimôi tôi đắnglịm. Lòng thảngthốt bấtchợt bỗngdưng dângngang tâmhồn.

Sanh đang ngồi kia đànhát làm tôi thèm nhớ Minh quayquắt. Tiếng đàngỗ bậpbùng. Tiếng ca của Hương trong chiều vanglên muộnmàng như tiếng chuông nhàthờ chiềuxa đỗ từng hồidài vào buổi thánhlễ tan... Tiếnggió ngoài khungcửasổ gọn trong lòngtôi nỗi âmu buồnlặng. Minh. Bồngsơn. Và Diệu. Những bónghình và danh-âm quenthuộc đã gợilên trong lòngtôi những táitê rựcngười khôngngờ trước.

Hìnhnhư tôi đã khóc. Không rõ nữa. Khôngcó một giọtnướcmắt nào trên mi tôi khô buồn. Chỉ có nỗiưuphiền đang gậmthắt niềmtâmcảm đớnđau. Tôi hỏi Sanh:

-- Minh về Bồngsơn baogiờ?

Sanh nói:

-- Mấy hôm trước.

Tôi hỏi thêm:

-- Minh có nhắn gì cho tôi không?

Sanh buông đàn lắcđầu nhènhẹ, cười vuvơ. Hương nói gìđấy nhưng tôi không ngherõ. Sanh mócthuốc ra mồi một điếu, nói:

-- Ðợi thửxem Minh có về chuyếnxe muộnnhất chăng?

Tôi lắcđầu nhènhẹ muốn nói Minh tệbạc quá, nhưng lạithôi. Sanh lại cười. Tôi xin một điếuthuốc hút, nhìnquanh với ýtưởng lẫn trong niềmchờđợi. Chiều đã tàn rồi. Chắc Minh chẳng vào  kịp chuyếnxe cuốicùng. Nếu bâygiờ có Minh bênhcạnh tôi sẽ không ngầnngại gì mà chẳngnói yêu Minh.

Ðợithêm mộtlátnữa, chẳngthấy Minh về. Tôi nói với Sanh :

-- Thôi hai người ởlại tôi vềtrước.

Sanh cười nói:

-- Thôi để về luônthể. Khôngchùng Minh còn ởlại Bồngsơn thêm một đêm nữa.

 Tôi hỏi:

-- Sáng thứhai Minh có giờ dạy nào không?

Ði với Sanh và Hương một đoạnđường, xong tôi rẽsang một conđường khác, chẳng vềnhà. Tôi nghe lòng buồnrầu, không cảmthấyđói dù cảngàynay chưa có hạtcơm nào trongbụng. Ðêm lênđèn và phố vắngbuồn như lòngtôi đang héohắt thươngđau. Ở Bồngsơn đêmnay cóphải Minh đichơi với Diệu? Tôi ngậmngùi nghĩ thế. Ðã đếnlúc tôi yêu Minh thậttình thì Minh khôngcòn bên tôi mà bên một ngườicongái khác. Minh thayđổi dễdàng trong mọi sựliênlạc tìnhcảm đốivới những người bêncạnh mộtcách ơhờ.

Buổitối bướcqua những conđường mộtmình, tôi tinrằng là Minh vẫncòn ởngoài Bồngsơn chưavào. Bồngsơn, quêhương tôi trong trínhớ cũ chưahề vềthămlại và quêhương Diệu nằmtrong những chuyếntrởvề của Minh như một nỗithântình bóbuộc quenthuộc.

Ðêm cuốicùng còn sótlại trong nỗibồn mênhmông vắngngắt... Ngàymai trởlại cuộcsống quenthuộc bên đámhọctrò. Trởlại với côngviệc nhàmchán vôcùng. Tôi khôngthể ngờđược mình thayđổi tâmtính quá maulẹ với từng ýtưởng quá mâuthuẩn đốichọi ngay tronglòng chấtchứa đầy với nỗibuồn đã nhiều mêmỏi.

Th. là chỗ để tôi ngơinghỉ trong buổitối đó.

Ðangtrong nỗi sầumuộn héohắt, những bướcchân tôi bỗng chênhvênh hụthẫng. Gặp Th. với nụcười quenthuộc nở trênmôi. Tôi đi với Th. trong một cốgắng làm xaolãng thầntrí của mình trong cơnmònmỏi.

Từng ýtưởng đã úanhạt cháytàn như điếuthuốclá đốtcháy trong quán càphê quenthuộc mà tôi thường đến với Minh giờ là bêncạnh Th., bêncạnh chỗtrống của tâmhồn nhạtvắng.

Câuchuyện giữa tôi và Minh cứ nhứthế kéodài và khôngbaogiờ kếtthúc.

Phan Cung-Nghiệp

x X x

 


Xinmời xem Bạctìnhlang (2002) - Cùng một tácgiả

 

 

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.comZiendan.net | hocthuat.org | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2004  www.vny2k.com.