Return to front page!

One-time fee web hosting!


.

Ðờisống Rất Bìnhthường

Phan Cung Nghiệp

(Tậpsan THOÁT, Sàigòn, số rangày Tháng 10, 1972)

Vào truyện:

Thưa ông, tôi đã đọc "Ðờisống Rất Bìnhthường" của ông. Bỗngnhiên có cảmtưởng mình là một nhânvật nào trong ấy.

Thưa ông! Tôi nghĩ giá câutruyện được kếtthúc bằng một bứcthư của cô Uyên nàođó thì hay biếtbaonhiêu. Và tôi đã mạomuội làm thế. Việcđó, nếucó điềugì không vừaý mong ông bỏqua cho.

Kính,

Một độcgiả ở Vĩnhlong

x X x

Trong bữacơmtrưa tôi giận Ngự, tôi bỏ bànăn khiđó, và lấy xe đi. Lúcấy Lượng chắcchắn còn đang ở đàng nhà Thi. Tôi tinrằng Lượng sẽ không haybiết gì về chuyện tôi với Ngự. Nếu biết thì Lượng chỉ xem đólà những giậnhờn vuvơ màthôi.

Mà quảvậy. Sựgiậndữ vuvơ, khắcđoá. Khôngcólý gì để tôi bỏđi suốt cảngày, nhưng cũng khônglýgì Ngự lại nghĩ khác, đánglẽ nàng phải bìnhtỉnh hơn tôi -- vì hẳn nàng biếtrõ tínhtình của tôi hơn ai hết.

Kểra cũng thậtđángtiếc. Tôi đâmra hốihận và cảmthấy buồnrâu ngaysauđó. Xágì một chuyện đànbà nhỏnhặt nhưthế. Một bứcthư lạ. Một hàng tên congái. Bứcthứ đó gởi thẳng đến nơitrúngụ của tôi, Ngự, và Lượng. Ngự bócra xem khi tôi vắngmặt. Tôi giận. Cơngiận bùnglên trong khoảngkhắc khi Ngự traocho tôi bứcthư đã có dấubóc. Bứcthư của một ngườicongái mang tên Uyên xalạ.

Tôi ngủtrưa đằng nhà Hiện. Ðến xếchiều. Nằm trôngra ngoài khungcửasổ nắngvàng, chiều đang xuốngthấp dần. Giờnầy cólẽ Ngự đang ngồi nhà chờ tôi với Lượng về ăncơm. Tôi hốihận và thương nàng hếtsức. Thương cáitínhnết đànbà, thương cáitính đa-nghi, thương đôimôi ghen, thương bờmi hờndỗi... Ðánglẽ tôi nên dịudàng với nàng hơn mộtchút, nhưthế mọichuyện chắcchắn sẽ không đếnnỗi trầmtrọng. Rồi sẽ hoà. Một nụcười. Tựái sẽ xoátan ngaysauđó.

Cănnhà Hiện vắngtênh. Trên cănlầu nhỏ chỉcó mìnhtôi nằm trơtrọi. Hiện chắcchắn mới chỉ ra điđâu ngoàiphố.

Chiềuxuống. Nắng úatàn. Một ngày đã hết và một ngày đang trôiqua trong đờitôi mộtcách vôích. Buổitrưa trốngrỗng ngủvùi mêman để giờ thứcdậy và thèm trởvề, thèm được vuốtve tựái của Ngự. Tôi yêu Ngự. Chính vì tìnhyêu nầy, nó đã đánhtan những dằnvặt khắckhoải lâudài, để tìnhyêu đưa hai người đếngần vớinhau hơnnữa. Ngự ơi. Anh đang nhớ Ngự. Giờnầy Ngự đang làmgì? Ðang chờ anh về với bữacơm chăng? Bìnhthường mọingày giờnầy chúngmình đang dùng cơmtối rồinhỉ?

Mồithuốc hút, tôi vẫncòn nằm lười trên giường, mặcdù ýnghĩ muốn quay vềnhà đang dấylên trong lòngtôi mãnhliệt. Tôi về thì mọngchuyện sẽ đâuvàođó. Những giậnhờn kia sẽ tan trong khoảngkhắc.

Từlâu, tôi vẫn thường tự bảo mình là hãy ráng kềmchế tínhnóngnảy, ráng chịuđựng những phiềnphức nhonhỏ -- sẽ chẳngcó chuyệngì xảyra. Vì luônluôn Ngự là người đànbà dịudàng nhẫnnại, biết chịuđựng.

Từ ngày Nhự sống với tôi nàng chưahề gâygỗ với tôi lầnnào. Chỉcó tôi thôi. Mỗilần tôi nónggiận điềugì, nàng, Ngự, chịuđựng hết, chấpnhận hết, và dễdàng thathứ tôi khi tôi ngỏlời xinlỗi. Bằng môt nụcười, bằng môihôn, bằng vòngtay ôm. Bằng những gì thânthuộcnhất được bàytỏ.

Tôi yêu Ngự, một ngườicongái đã theotôi quacầu thốngkhổ, lên những dốc đắngcay, đã bằnglòng chấpnhận hết những điều xảyra trong cuộcđời. Tôi đã làmđổithay Ngự từđó, bằng những biểulộ, sựbiếndạng xuấtphát từ tìnhyêu chânthành.

Ngự, đứng giữa cuộcđời với những lựachọn, nàng đã theo tôi qua những nổitrôi. Nàng chợtdưng bỗng trởthành một ngườiđànbà kháchẳn với khoảngđời congái cũ trướcđó với nhiều mộngmị.

Nhớ Ngự. Tôi muốn về với nàng ngay tronglúcnầy, nhưng chẳnghiểusao tôi vẫncòn nằmlì trên gường, mặccho những ýnghĩ trôimau, tôi thèmnhớ Ngự như tôi đang thèmnhớ bờmôihôn nồngnàn. Nhớ những ngày hạnhphúc bìnhdị nhất mà tôi khôngcòn aoước đượcđì thêm. Một đờisống, một ngụctù mởra khi hạnhphúc tắtngấm. Hạnhphúc tồntại hoặc vụt biến với sựsống. Sựsống sẽ tànlụi vĩnhviễn khi hạnhphúc tắtnghỉ. Có cònlại chăng thì đólà những nỗikhốnkhổ, những chịuđựng trong tâmtrí đã kiệtquệ với đờisống với những cùngcực. Chiềuvàng. Hạnhphúc cũng vàng như buổichiềuvàng. Buổichiều đẹp và rựcrỡ sángrạn như nỗihạnhphúc nguynga vươngcao. Hạnhphúc là một ướclệ, giốngnhư buổichiều vàng, hiệnhữu trong tâmthức conngười, như cáiýthức về thờigian theo cáchnhìn nhẫmtính thờigian đã lầnlướt trôiqua nhưthếnào.

Tôi vẫn nằmlì rađó, tronglòng đầy những ướcmuốn và nângniu, níukéo dằnvặt không rõrệt trong ýnghĩ. Tôi đã không quayvềlại nhà như tôi đã nghĩ. Tráilại, tôi đi langthang, đi rảochân nhoàimệt như tôi đã đi suốt một buổitrưa hômnay không về. Lạthay, trong lòngtôi khôngcòn tímảymay nào giậnhờn Ngự.

Tôi dùngcơmtối với Hiện ngoài quán sinhviên. Bữaăn khôkhan và nghèonàn làm tôi ớn và làm tôi nhớ Ngự hơn. Chẳnghiểu giờnầy Ngự đang làmgì. Một nỗilolắng thoáng ngang tâmtrí tôi bằng một nỗinhớ khôngrời. Hiện vừa ăncơm, vừa nhìn tôi cườicười. Nhưng chắcchắn Hiện khônghề biết là tôi đang nghĩgì trong đầu... Cáitính bèbạn đôilúc cũng làm tôi xalạ với Hiện, nhưng không chính vìthế mà làm mấtđi giữa tìnhbạn những thânthiết gầngũi cầnthiết cho những cuộcgặpgỡ. Nhưng hiệntại thì Hiện khôngthểnào hiểuđược tôi...

Tôi imlặng nhai cơm mệtmỏi. Tôi ăn rấtít. Tôi bỏđủa ngaysauđó. Hiện ngồi bêncạnh thảnhoặc ănnhai, bìnhthường. Tôi chợt có ýtưởng ném cáichén vào khuônmặt lìlợm của nó. Cái ýtưởng kỳcục nầy chợt làm tôi bậtcười. Tôi cười thànhtiếng, mộtmình tẳnmẳn với cái ýnghĩ vuivui đó.

Ðườngphố bênngoài bắtđầu lênđèn. Xecộ qualại thưahơn. Quáncơm sinhviên ồnào tiếng xìxào nóichuyện cũng thưadần rồi vắng hẳn. Người cuốicùng trong quán chỉ cònlại tôi và Hiện.

Hiện hỏi tôi về Lượng:

-- Sao lâunay khôngthấy hắn lại nhà?

Tôi bảolà nó bận, lúcnầy Lượng đang chămchú bên mấy quyểnsách cũkỹ đóngbụi. Tao chả hiểu nó đang muốn làmgì nhưng chẳng nghe nó nói gì hết. Hiện cười.

-- Lượng muốn làm một họcgiả mựcthước đó. Tao đây giờ chánngấy sáchvở. Cái mớ chữnghĩa thuthập ở trường ngàynào đã gởi trảlại hết cho thầycô. Mấthết. Mớ kiếnthức ở họcđường khônghơn khôngkém là cái bằngcấp!

Tôi khônghiểu Hiện muốn nóigì nhưng vẫn gậtđầu tỏvẻnhư "Vâng! Tao hiểu! Tao hiểu..."

Tôi hiểu. Vâng. Tôi hiểu. Hiện muốn nóivề một đờisống quẩnquanh bên chữnghĩa và ýthức, những mâuthuẩn, những tanvỡ... cơhồ đang nẩymầm trong mỗi tưtưởng ngày càngthêm trầmtrọng. Tôi đã nghe điếctai, nhứcđầu về những vấnđề triếtlý ýthức, hiệnhữu, nhânsinh, và đờisống. Tôi giờ không muốn nghe Hiện tiếptục lảinhải hoài mấy thứ tiếng đó.

Suốt buổitối, tôi đã bị buộc phảinghe Hiện nói hoài theo luậnđiệu triếtlý quèn đó. Mệtmỏi. Chảnnản. Tôi phải cứ gậtđầu hoài. Tới mộtlúc khôngcòn chịunổi nữa tôi đã ngủgục lúcnào khônghay trong một quáncàphê.

Tôi không haybiết là tôi đã ngủthiếp đi trong baolâu. Hiện đánhthức tôi dậy, mồi cho tôi một điếuthuốc. Tôi cảmơn và cầmlấy điếuthuốc hútlấy hútđể. Bấygiờ tôi khôngcòn nghe Hiện lảinhải nữa.

Quáncàphê chúngtôi ngồi tối vắng. Câycỏ mờảo với ánhđènmàu lùmù. Chúngtôi đang ngồi trong một khoảng tốinhất của khuvườn được làm quán. Dưới tàncây rộngthấp, một vài tiađèn màu sánglelói tùmờ. Tiếng nhạc từ cuối góc quán vanglên lưngchừng trong khônggian dìudặt. Tôi ngồi imlặng trôngra ngoài quán, nhìn conđườngphố lờmờ ánhđèn không tỏ với một khốióc đặcquánh mangmang.

Ðôikính cậnthị đè nặngtrĩu trên sốngmũi tôi. Tôi cảmthấy nhoàimệt và buồnngủ ghêgớm. Bêncạnh, Hiện ngồi ngãngười dài trên ghế, hútthuốc bìnhthản. Bầutrời chợt âmu, như sắpsửa làm một cơnmưa. Tôi ngồi nghe tiếng nhạc vangvang, nhưng chẳng nhậnra là mình đang nghe gì ngoài những ýnghĩ về buổitối, và Ngự. Cạnh bàn chúngtôi ngồi, mấy gãthanhniên đang chụmđầulại vớinhau nóichuyện rìrào, thỉnhthoảng có tiếng cườikhúckhích bấtchợt vanglên.

Những điếuthuốc nốinhau qua. Trời đỗ dần vềđêm có nhiều mâyđen và giólộng. Những tàng lá laoxao dưới ánhđèn màu nhoànhạt. Quán nằn ở khoảng đường vắng và tốinhất nên có rấtít xecộ qualại. Vìthế, conđường bỗng trởnên buồnbã. Buồn như một đêm buồn trong tôi. Buồn như trong quán vắng.

Một người thanhniên bước vào quán, có dángngười caodongdõng. Một mãnh bóngtối chengang nửa mặt. Khi tôi vẫncòn chưa nhậnra là ai thì người đó tiếnđến bàn chúngtôi đang ngồi. Nụcười nở trên khuônmặt chàngta:

-- À! Thìra là Lượng...

Khônghiểu sao Lượng lùlù trướcmặt thếmà tôi lại không nhậnra. Tôi cườigượng và mời hắn hútthuốc. Tỗi hỏi sao nó biết tôi và Hiện ngồi ởđây mà tìm. Lượng nói:

-- Tôi đoán vậy thôi vì mấy anh thường đếnđây.

Tôi cười. Lượng gọi một tách càphêsữađá. Tôi cóý chờ Lượng nhắcvề Ngự ởnhà nhưng Lượng không nói gìhết ngoài những chuyệnvuvơ. Tôi imlặng nghe Hiện và Lượng tròchuyện, trongkhi lòngtôi chỉ thựcsự nônnả chỉ muốn nghetin Ngự.

Hiện và Lượng vẫncòn nóichuyện về sáchbào một hồilâu. Tôi nhậnthấy đầuóc mình rỗngtếch khi nghe Lượng nhắc về những quyểnsách mà tôi đang viết dỡdang. Hìnhnhư Lượng có phêbình gìđó nhưng tôi không đểý nghe. Hiệntại đangcó một sựviệc gì bứcrức trong tôi khóchịu. Nếu có ngay những trang bảnthảo của những quyểnsách mà tôi đang viết kia chắcchắn là tôi sẽ xénát chúng ra ngay vì tôi đang nổi cơnđiên.

Mộtlúclâusau bấtchợt Lượng nói với tôi về Uyên mà hoàntoàn không nhắcnhở gì đến Ngự hết! Tôi bựcbội quyênhẫng mất không nhớ Uyên là ai, thànhthử tôi khônghiều đang nóigì, và chợt cólúc tôi cứtưởng là Lượng đang đang nói vế L.!

Hiện nhìn tôi cười. Nụcười của Hiện lúcnầy trông dễghét vôcùng. Tôi đang nhớ Ngự. Tựái khôngchophép tôi hỏichuyện về Ngự với Lượng. Hiện, trongkhiđó, khônghề haybiết gì về chuyệngaygỗ giữa tôi và Ngự. Thựcra chuyện nhỏxíu chừngđó... Và hìnhnhư, mộtlúclâusau, thêm mộtlấnnữa Lượng nhắc về Uyên. Tôi chợt giậtmình như vừa tỉnhdậy sau một giấcmơmàng. Cái tên Uyên liênhệ níukéo tôi vềlại với thựctại, về bứcthư và chính vì láthư đó mà trưarồi đã làm tôi giận Ngự. Tôi hỏi Lượng:

-- Uyên nào?

Lượng tỏvẻ ngạcnhiên:

-- Ủa! Anh khôngbiết Uyên sao? Tôi cứngỡ anh quen côta lâurồi chứ! Chiều rồi côđó có đếntìm anh ởnhà, được chị Ngự tiếp... Tôi ngủtrưa nên không mấy biết gì về chuyện đó... Chỉ nghe chị Ngự bảo Uyên quenthân anh.

Tôi hỏi Uyên là người rasao? Ðẹpxấu? Lượng môtả hìnhdáng Uyên bằng lời nhưng tôi khôngthểnào mườntượng chora rõnét vócdáng ngườicongái ấy là nhưthếnào. Nhưng tôi tưởngtượng rađược bằng một hìnhảnh mơhồ của một khuônmặt đẹptuyệtvời. Tôi bỗngchợt bậtcười thíchthú với điều tôi tưởngtượng như chợtmới khámphára được điềumớimẻ. Tôi hỏi Lượng:

-- Uyên tìmđến tôi làmgì?

Lượng lắcđầu nói :

--Khôngbiết. Chả nghe chị Ngự nóigì hết.

Qua lời Lượng nói, tôi đoánchừng là Lượng chưa haybiếtgì về cáibiếncố đang xảyra giữ tôi và Ngự. Tôi hỏi:

-- Chiềurồi Ngự có chờ cơm tôi không?

Lượng nói:

-- Chỉ mìnhtôi ăn. Chỉ Ngự bảo chị nhứcđầu rồi bỏ đingủ. Lúc tôi rờnhà chị vẫncòn ngủ.

Tôi imlặng nhìnra đườngphố. Ðêm cólẽ khuya rồi. Xe thôi khôngcòn chạy ngoàiđường. Khuphố nhỏ đó chợtbỗng tốiám và buồn âmu. Tiếngnhạc trong quán vẫn vanglên dậpdìu. Có những cặptìnhnhân đang quấnquítnhau ở những chỗkhuất đầy bóngtối, yêunhau. Tôi đưamắtnhìn nhưng trong đầu không mang mộttí ýnghĩ gì về họ. Tôi chỉbiếtrằng, tôi đang nhớ Ngự. Ngườiđànbà trẻtuổi đang côđơn quẩnquanh đằngnhà đang thaothứcchờđợi khi vắngxa tôi.

Tôi cảmthấy thôi khôngcòn giận Ngự và quênhết chuyện bứcthư của ngườicongái tên Uyên xalạ nàođó và sựtìmđến với tôi của nàng. Giờ tôi chỉcòn ýnghĩ thèm về với Ngự với một lờixinlỗi. Và sauđó, tô sẽ yêu nàng, môt ngày như mọi ngày, tôi chântìnhnhất trong tìnhyêu tôi đốivới Ngự. Chợtnhư tôi cảmthấy giữa tôi và Ngự dườngnhư là hai kẻ đang ngụplặn yêunhau như mới vừaqua một cuộchộingộ tìnhcờ.

Khi chúngtôi về thì đêm đã khuya lắm. Ðường vắng. Phầnlớn thànhphố nhànhà đã đóngkín cửa chìm vàotrong một giấcngủsay. Tôi và Lượng ghévào nhà Hiện để tôi lấy xe.

Mở côngtắckhoá, đạp nổmáy, tôi cho xe chạy đèo Lượng vềnhà. Tôi láixe chầmchậm trên đườngphố để tránh giólạnh. Tiếng máynổ êm vanglên lồnglộng giữa lòng phố tịchlặng imvắng. Và tôi hìnhdung rađược một gươngmặt dỗihờn dễthương, với nụcười khi mởcửa. Bỗngnhiên khitkhông tôi cảmthấy lòngmình dịulại, thanhthản dễchịu. Tôi sungsướng với sựtưởngtượng thôngminh của mình.

x X x

Một đoạnkết cho "Ðờsống Rất Bìnhthường" -- thư Uyên viết gởicho nhânvật "tôi" và "Ngự" :

"Uyên, Uyên, cô là ai? "

Tựnhiên tôi lại "bị" làm một nhânvật truyện hếtsức bấtngờ.

Chị Ngự, xinlỗi chị. Tôi đã quá vôtình. Hạnhphúc khôngthể cùngmộtlúc chiasẻ cho hai tráitim. Chị nhỏdại và chị lớnkhôn. Cả một quảngđường dài thămthẳm chị đi bên Ð. Tìnhyêu dàntrảira bốnphía -- bátngát -- Bồngsơn! Ðịadanh xalạ chị đã cùng Ð.. lớnkhôn va rađi từđó. Ð. -- chồngsách caongất -- chiếckínhcận nhiều vòng nặngtrịch. Chị -- môihồng máthắm -- tìnhyêu và sựghenhờn thườngtrực vâyquanh.

Tôi tìnhcờ trong mộ tròvui đến làmxáotrộn đờisống chị.

Cảmơn Ð. đã nhắcnhở và tưởngtượng tôi là một người đẹptuyệtvời.

Cảmơn cậu -- những ngàyvui đãqua. Làmsao tôi cóthể nhìn sựgiậndữ của chị Ngự ngày một bànhtrướng. Tôi -- một đứa ở miềnxa -- tìnhcờ đến và nhìnthấy chút nắnghồng trong đời cậu -- đã ghélại và đã dongchơi một thờigian dài.

 Nắng tắt. Ngày hồng cũng đã tan. Ðã đếnlúc phải rũ áo rađi.

Ðừng bậntân -- cậu còncó chị Ngự chiasẻ đờisống. Còn tôi, tôi đứng xa xơrớ giữa ngãbađường mơ mộtchút hươngthơm cho đời nhỏ.

Cảmơn đã nghĩ tôi là một người thôngminh. Xinđừng quantrọnghoá vấnđề. Cứ thongdong và hạnhphúc.

"Ðờisống rất bìnhan cho cậu và Ngự -- Ðờiđời danhđức ChúaTrời caocả...

Phan-Nhã Uyên-Uyên

(Nguyễn Thị Lệ)
Vĩnhlong,
2-11-72

 

x X x

 


Xinmời xem "Một Thói Tôi Quen" (1972) - Cùng một tácgiả

 

 

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.comZiendan.net | hocthuat.org | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to vny2k1 (a) yahoo dot com
Copyright © 1999-2009  www.vny2k.com.