Return to front page!

One-time fee web hosting!


.

Chờ Nhìnmặt Hìnhngười
Cho Nh. K.T.

Phan Cung-Nghiệp

(Nhậtbáo "Tiền Tuyến", số 1685, 16/11/1970,
Trang Vănhọc Nghệthuật, Kỳ 16, do nhàvăn Viên Linh chủbiên)

 

1

-- Mẹ khóc hoài, nhưvậy là yên. Chỉ tội cho em Ban, bảy năm nó đã chờ ba về, nhưng hômnay lại như thếnầy.

-- Thế con bảo mẹ thếnào?

-- Thì mẹ cứ xemnhư ba đã đi trong bảy năm, thằng Ban đã mườisáu tuổi. Hồi chín tuổi, hay trong suốt chín năm, nó đã được sốngvới ba. Thếlà yên. Ừ ba đã rađi trong bảy năm qua. Cứ xemlà nhưvậy. Cógì mà mẹ cứ khóc hoài.

Ngườimẹ imlặng, thắp nénhương trên bànthờ mới, khói toảlên nghingút. Ðôimắt bà còn nhuốmlệ chưa khô. Gần tuần nay, bà không đihọpchợ, từkhi nhận xác chồng về chôn.

Buổichiều thằng Ban ra bờsông khóc mộtmình. Nhuận bỏlên quận nằm bênkia cầu. Khi quayvề, chàng dựng chiếcxeđạp cọccạch trướcnhà, thấy thằng Ban và mẹ ngồi khóc ở trước bànthờ. Nhuận chánnản bỏsang nhà Vinh, chàng hoàntoàn khôngmuốn nghĩ gì về ngườicha "điBắc" trởvề và nằm giữa chợngười. Chàng chẳngmuốn nghĩ gì về ngườimẹ và thằng Ban. Tiếngkhóc của haingười cứthế đã uuất vanglên trong cănnhà cả tuầnnay.

Những phiênchợ đã vắngbóng ngườimẹ. Nhuận vẫn thảnnhiên đidạy nơi ngôitrường ngói đổ, xem ngườicha đã chết nhưlà một mấtbiệt bỏđi suốt bảy nămnay. Bảy năm đăngđẳng của mẹ và của Ban chờđợi cha về.

Trên bànthờ, tấmảnh ngườicha đã lấmbụi cũkỹ, lưnhan, lưđồng thắpsáng với hai ngọnnến đỏ lunglinh và mơhồ như tưtưởng cộngsản của ngườicha. Tưtưởng về cuộcsống mơhồ. Nhuận đã chốibỏ tấtcả. Ngườicha chết là niềmđau giađình, nhưng hìnhbóng lànhư vẫn biềnbiệt bảy năm qua. Ừ thì bảy nămnay con đã nghe mẹ nói nhiều về cha rồi, mẹ muốn nói nữa thìcứ nóiđi. Ngàytháng của con bâygiờ cònlại là để chờ em My về. Con giờ thì cáigì cũng chán cả. Mỗi buổidạy quangày và những đêmkhuya thấptỏm con chờ "nẫu" về và gõcửa bắtđi. Ðờisống chừngấy và cóvậy cũng đủ làmcho con sống như kẻmùloà.

Ðámhọctrò và ngôitrường ngói đổ, lốiđi bờđê có đắpmô. Có vậythôi. Cuộcsống tưởngchừng như yênlành quáđithôi, chẳngcòngì hơn để chờđợi nữa. Nhưng làmsao không nghethấyđược tiếngsúng nổvang trong thịxã mỗingày? Nhuận thường ra bờsông, đidọctheo bãicát, như cố tìmlại chút thờiấuthơ ởđấy. Trong tiềmthức, cólẽ Nhuận muốn tìmlại chút dấuvết ngườicha hômnọ trốnlội qua sông về thịxã đã bị lính quận bắnchết.

Cuộcsống trong thựctế đầy những nỗivấtvả và khổnhọc. Ðêm, đêm, và những đêm dài trằntrọc.

Ngườimẹ nói với Ban:

-- Con biết gì về ba con, là người nhưthếnào?

-- Con chẳngbiết gìcả! Con mlớilớn và chờđợi ba về.

Ban nói. Nhuận bựctức đứngdậy đira phía cửa:

-- Lúcnào cũng chờđợi. Mầy chẳngcó cha đâu. Chỉcó mẹmầy thôi. Nhớnhé, và còn anh mầy! Ba mầy là bànthờ ngáthương kiakìa...

Ban bậtkhóc thútthít. Ngườimẹ imlặng, nướcmắt ướtđẫm bờmi khôhéo. Bà thắp thêm nénnhan nữa. Ban cũng làm vậy, nướcmắt nhoènhoẹt trên hai bớmá. Nó nói: Ba ơi, ba ơi. Ngườimẹ nhìn Ban, nhìn bànthờ, rồi nhìn Nhuận, nói:

-- Con hãy để Ban nghe mẹ nói.... Còn con thì lớn rồi, con đã biết rồi... Còn Ban, bảy năm, chín năm, bảy năm, chờđợi...

Nhuận đốt một điếuthuốc, nói: con xinlỗi mẹ, xinlỗi em, tôi vôlý quá!

Ban nắmlấy tay Nhuận bảo:

-- Anh không vôlý đâu. Rồi em cũng sẽ như anh. Em sẽ không khóc nữa. Xem như ngườicha "điBắc" chưa về...

Nhuận bỗngchợt giậndữ:

-- Cha khôngcó chứ chẳng điđâu hết! Ðiđâu rồi mà chưa về? Nên nhớ vậy, chẳngcó cha...

Ban quayvào nhà với mẹ khócoà. Ngườimẹ vuốttíc đứacon rồi nói:

--Con yêuquí của mẹ, như con hằng nghe mẹ nói về cha con: "Ngày con chín tuổi..."

Nhuận bỏra ngoàisân trước nhà, nằm trên chiếcvõng imlặng. Ngườimẹ hétlên:

-- Nhuận, con vôlý quá! Con hãy để cho Ban nghe mẹ nói...

Nhuận lặplại:

-- Con xinlỗi mẹ, anh xinlỗi em, xinlỗi quốcgia va cánhtay phải yếuđuối... Con chẳng giúp gì được cho quốcgia... Con còncó em My, cánbộ dukích, bốn năm sau ngày cha bỏđi, ba năm rồi...

Nhuận nghetiếng ngườimẹ bảo chàng điên rồi. Nhuận imlặng nhìnra conđường thịxã trướcmắt. Vắngtanh. Những máitôn. Conđường lở. Khuphố vắngngười đivề. Gió từ bờsông thổi về đongđưa hàngcây trứngcá phíatrước laoxao. Ngày hai buổi Nhuận đidạy như tàu đến sânga, bìnhthản, và imlặng. Nắng buổichiều baynhảy như lũ chim nhỏ ở bênkia đồinúi, buổichiều bayvề lại bênnầy.

Ngườimẹ nói với Ban, giọng ngânnga buồnnản và ngàytháng đongđưa như chiếcvõng đongđưa:

-- Nàynhé, ngày con chín tuổi chả bỏđi. Ngày con muờisáu tuổi, cha con chết, xác nằm lờlững trôisông, nằmchết rũ giữa chợ nhiều người xem. Mẹ đã chờđợi cha con về như con đã chờđợi ba con vậy. Mẹ đã sống với quánhiều khắckhoải. Bâygiờ ba "điBắc" đã về kia, trên bànthờ kiakìa. Vuiđi...

Ngườimẹ bỗng rúlên cười quáigỡ. Không nghe Ban nói gìcả. Chỉcó tiếngkhóc và tiếngcười vangvọnglên mộtcách kỳdị. Nhuận bịtchặt hai tai và chạy lên đồi phíasau nhà. Ngườimẹ nhìntheo. Ban khóc rũrượi nằm imlìm trên chiếc phảngỗ. Nhườimẹ thôi khôngcòn cười nữa, bà đến bên bànthờ thắphương trên bànthờ chồng.

Nhuận lên đồi thì gặp Vinh. Nàng đứng ubuồn trônghướng vềphía dưới chânđồi. Nhuận đếnbên Vinh đốt thuốc hút và nói với Vinh là "tôi yêu em." Vinh imlặng đểcho Nhuận vuốtve mình. Ngôiquận bênkia cầu có bóng những ngườilính thấpthoáng. Những chiếcbóng chiếnđấu lạnhlẽo như buổichiều tịchmịch. Vinh hỏi Nhuận:

-- Tôi nghe tiếngkhóc ở nhà anh, ba anh?

-- Ờ, ngườimẹ và đứaem anh. Chánngán... Ngày thì mình vẫn đidạy đều. Hìnhnhư chỉ còn sựchờđợi lưngchừng. Vinh! Vinh hiểu anh không? Có baogiờ em hiểu anh không?

Vinh nói:

-- Em hiểu anh. Anh đừng để ngườimẹ buồn nữa, sau mình đidạy... Những bànchânkhông nhỏbé dễthương...

Nhuận imlặng, mồi thêm điếuthuốclá. Mắt hướngvề ngôitrườnglàng nằmkhuất phíasau rặng dừa già. Ngồitrường với một dãy lớp bị sụpmất gầnhết. Ðạnbom đã rơixuống ởđó mộtcách vôtình... Khônghiều tụi họctrò nhỉ đã suynghĩ nhữnggì? Nhuận thì hoàntoàn vẫnvậy, với Vinh, hay với ngườicongái nàokhác. Ngày hai buổi, Vinh đidạy. Lạnhlẽo và chánngán. Những gươngmặt trẻthơ ngơngác sợhãi khi nghe tiếngsúng nổ, trông thật tộinghiệp. Ai đã bắt chúng phải sống trong nỗiloâu nhưthế? Cóphải địnhmệnh chiếntranh là phải nhưvậy? Chúng chẳngcó tráchnhiệm gìhết đốivới cuộcchiếntranh nầy, như Nhuận, như cánhtayphải vôdụng của Nhuận.

 

2

Ngướimẹ đihọpchợ lại vào ngàyhômsau. Ban đihọclại ngôitrường trunghọc gần chicôngan. Chắn Ban sẽ khôngcòn đếm xáclá me rơi mỗi mùa đợi ngày cha về nữa. Nhuận thầmnghĩ nhưvậy. Thôithì cánhtayphải nầy của Nhuận với tráchnhiệm giađình, nuôi mẹ, nuôi em. Ngày em đã lớnkhôn rồi tráchnhiệm và bổnphận sẽ do em đeomang...

Nhìn đám họctrò nhỏdại thơngây, Nhuận suynghĩ đến ngườimẹ trong nỗiđaukhổ chịuđựng và chờđợi ngườichồng về. Nhuận chưabaogiờ chờđợi, hay nóiđúnghơn là chàng chẳngbaogiờ chờđợi cha về.

Tráchnhiệm và cuộcsống thựctại đã bắt chàng bỏhết những loâu xótxa, phải chịuđựng sống trong nỗilosợ chậpchờn hằngngày. Nhuận chỉcòn có mẹ và đứaem. Ðêmđêm nằnngủ nghe tiếngsúngnổ, đợi "nẫu" về gõcửa bắtđi. Nhưng khôngcó ai đến bắt Nhuận đi cả. Vinh có cùng ýnghĩ như Nhuận. Nàng đã locho cuộcsống của Nhuận rấtnhiều. Nhưng Nhuận thì thờơ chỉ biết nói yêu nàng, "anh yêu em." Cuộcsống nhưvậy chẳngcógì thúvị. Nhuận cảmthấy như đang chờđợi tráitim mình rụngxuống. Một kiếplàmngười như con thúvật, chếtchóc khônlường. Tráitim cố nuôidưỡng bao ngàytháng héohon, mõimòn. Sứcchịuđựng của mỗingười chỉcó một mứcđộ nàođó màthôi.

Nhuận sống như đang sống vào những ngàytháng cuốicùng của đời mình, chờđợi và loâu. Ðợi em My về, hoặc chếtđi. Nhuận sẽ đem cánhthayphải hiếndâng cho quốcgia, cho cuộcchiến sốngcòn, cánhtayphải khôngcòn sợ giết phải em mình nữa.

Nhuận muốn hoànhập cùngchung nỗithốngkhổ của ngườimẹ. Khổđau đến mực nào rồi cũng vậy, thânthể cần được nuôisống trong cuộcđời. Hiệnthể của conngười côđộc là nỗihiuquạnh côđơn mãimiết. Chúa, Phật, Thượngđế đều vôhình, hiệnhữu trong những vanxin bìnhan. Ngôinhàthờ thịxã đã bỏphế, inhình và vắnglặng. Vinh sẽ chẳngcòn đixemlễ mỗi tuần. Nay Nhuận đưa Vinh đi lễ nhằm cùng chiasẻ sựchịuđựng nỗithốngkhổ của ngườimẹ, buổisáng chờđợi tin người chết, buổichiều chờđợi đứacon về. Nhuận sẽ đưa Vinh đitìm nỗiđaukhổ cuộcđời, để mộtngàynàođó khi Vinh làmmẹ của một đứacon, nàng sẽ nói : "Con yêuquí, giờ mẹ đã hiểuđược nỗikhổđau..."

Cóvậythôi nhưng Nhuận cảmthấy là chàng cầnphải dìudắt Vinh như dìudắt đámhọctrò nhỏ chânkhông. Mỗi ngườimẹ đều cưumang nỗithốngkhổ của cuộcđời. Tráiđất xoaychuyển và vậnhành trong Tháidươnghệ -- tấtcả những thứđó đều nằmngoài thựctại chiếntranh buồnnản. Ngườimẹ suytư về cuộcđời. Ðứacon nhìn mẹ ngơngác. Họctrò nhìn thầy hỏi : "Chiếntranh làgì?" Làgì? Thầy cũng chẳng biết nữa. Mộtmai. Maimột. Cuộcđời cácem sẽ lớnkhôn như câycỏ ngoàikia. Sânbanh khôngcòn họctrò rãnhrỗi lùabanh vào sângôn nữa. Họctrò có nỗibậntâm riêng, tuy khác với nỗibậntâm của ngườimẹ loâu ngày conmình trởvề khôngcòn taychân lànhlặn, hay sẽ trởthành tấmảnh cũ trên bànthờ mới. Ngườimẹ sẽ phải nói với đứacon mình nhưthếnào? Nhuận muốn tìm câutrảlời cho câuhỏi đó, một câutrảlời vôvị và buồnchán.

Thôi con xin mẹ, những ngườimẹ, với những xótxa chịuđựng... Con cũng có những chịuđựng quánhiều rồi. Con còncó tráchnhiệm với mẹ với em, với cuộcđời. Con còn nợ cuộcđời khoảng vài triuệu năm sống để trảnợ. Mỗi ngườimẹ, mỗi đứacon, mỗi mónnợ phải thanhtoán choxong. Ngườimẹ chịuđựng và đứacon rađi biềnbiệt. Xác ba. Xác bằnghữu. Chântay mặtmũi hiếndâng cho cuộcđời, lẫn niềmvui, đaukhổ, và thúvị. Nướcmắt hoàlẫn trong mỗi chuỗicười. Với mẹ, với em Ban.

Em Ban, em lớn rồi, anh mong em đừngbaogiờ nhắcđến ngườicha nữa. Sống với anh, sống với cuộcđời nầy. Cuộcđời nầy là chiếntranh và cuộcsống nầy là niềmthốngkhổ cưumang loâu, sợhãi. Ban nghe anh nói: ngày ba "điBắc" anh chẳng buồn. Mẹ thì chờtrông. Anh sẽ nói nhiều về mẹ, về nỗiđớnđau tâmhồn mà mẹ phải chịuđựng. Anhem ta phải tập chịuđựng như mẹ. Anh đã chịuđựng nhưvậy rồi, tối ngủ chẳng yên, ngày đidạy cũng chẳng yên. Bờđê nướcdâng ngập chân, mô đắp đầyrẫy. Anh ngàyngày đidạy ngangqua đấy. Anh sống và cố lãngtránh, tránh em, tránh chính anh, tránh cuộcđời. Họctrò anh thì cũngnhư anh, tối ngủ không yên. Em yêuquí, họctrò và anh chỉ khác ở một câuhỏi. Một người hỏi và một người trảlời. Anh là người trảlời nhưng anh chưabaogiờ trảlời đượcgìcả. Biết nóigìđây. Lớpdạy bị đạn sụpđỗ. Bờđê đắpmô. Hàngrào kẽmgai quanh quận bênkia đầucầu có manglạiđược bìnhyên không? Mẹ. Ban. Mẹ đã chịuđựng nhữnggì rồi? Cóchăng là nỗithốngkhổ cựcnhọc trót cưumang mang hoài đi trongsuốt cuộcđời nầy. Mất cha, còn mẹ. Cha "điBắc" ngày trởvề thăm mẹ bị bắn chết ở bờsông. Còn em My, còn nhiều người nữa.

 

3

Thịxã cách quậnlị một câycầu gỗ dài. Bờsông thì quanhnăm nước cạn. Màu nước đỏrực. Những cồncát nổlên trắngxoá. Ðường thịxã vắngtanh. Những ngôinhà xiêuvẹo, lụpxụp, đổnát điêutàn như nhàga thờiPhápthuộc cònlại. Saulưng thịxã có con đườngsắt dài. Và thêm một câycầu xelửa bắt ngangsông. Ngôichợ nằm thụt trong thịxã, gầnnhưlà trong xóm. Ngôitrườnghọc làng nằm trên bờđất nhôcao đốidiện với consông, có hàngdừa dà khôcằn khôngngọn. Ngồitrường trunghọc nằm ở phíacuối thịxã bên chicôngan và ngôinhàthờ hoangphế. Ðốidiện với trường nầy là cánhđồng khôcháy, cằncổi. Thịxã có núi vâyquanh. Ðịathế khôngđược vữngchắc. Conđường quốclộmột nốidài băngngang thịxã, lôchỗ càyxới đứtđoạn nốivới conđường quốclộ vào tỉnhlỵ. Ngọnđồitrọc lính dóng nằm trên condốc thoaithoải nhôlên những cồncát trắng từ hường HoàiChâu. Ởđó, đêm xuống "nẫu" thường mòvề trong xóm, gần tiếnra gầnđến thịxã, lấpló sau conđườngrầy dài. Chicôngan nằm ở phía cuối thịxã thường nổsúng hoài về hướng nhàga phếtích.

Thỉnhthoảng bênkia quận, lính "câu" canông về phía cuối dãynúi gần thịxã. Ðôikhi, tầmđạn đứtngang chạylạc rơixuống trên những ngôinhà trong thịxã làm sụpnát mọithứ. Mỗi nhà ởđây đềucó đào cănhầm tránhđạn nửachìm nửanổi hình chữ "chi". Baocát đắp quanh miệnghầm rêumục.

Nhà Nhuận nằm đốidiện với ngãba băng nganghông thịxã dẫnđến ngôichùa cổ rêuphong. Ngôitrườnglàng nằmkhuất sau ngôichùa nầy. Ðể đếntrường Nhuận phải băngngang conđường trướcmặt chùa, qua một conlộ nhỏ nằm trên cánhđồng trốngkhông và bờđê đất bẩn đắpngang conlạch ắpnước lầylội đầygiẫy những môđất đắp chắnngang trướcmặt. Thườngthì mìn được đặt dưới những môđất ấy hằngnăm chưa nổ. Ngôitrường nằmtrước rừngdừa dài và đốidiện với consông khôcạn, nước đổisang màu máu. Những cồncát trắng nổilên nhấpnhô đằngxa trôngthấy ngôiquận và những ngườilính bênkia cầu. Câycầu bắtngang nốiliền thịxã với quậnlị...

 

4

Hômnay Nhuận nghỉdạy. Ngườimẹ cũng không họpchợ. Ban đihọc. Nhuận nói với mẹ về những cáixácchết nằm giữa đồng chiều qua. Cólẽ trongđó có xác em My. Gươngmặt từatựa em My, khôngchắc, cólẽ vậy. Vài viênđạn phánát khuônmặt nhưng cũng đủ để nhìnthấy mặtmũi và hìnhngười. Ngực nátbấy. Mất một bàntay, bàntayphải. Mất bàntayphải chonên khôngbiết cóphảilà em My không. Bàntayphải em My có vếtthẹp chơi dao khi nhỏ và chiếcvòng kỷniệm giađình và cuộcđời. Nhuận nói vậy.

Ngườimẹ không buồn và không khóc nữa. Nướcmắt của bà đã cạn rồi. Bà thắp một nénnhan trên bànthờ ngườichồng "điBắc". Nhuận nói:

-- Nhưvậy là xongrồi, con đã xếpđặt đâurađó rồi.

Nhuận thảnnhiên nói vậy, chẳng buồnthèm đểý đến việc xin xác em My về chôn. Ngườimẹ cũng chánnản lắmrồi, chẳngcòn thiếttha gì nữa. Bà muốn yênthân ngày haibuổi họpchợ. Ðứacongái hoang chẳng thương bà, bắtchước cha nó bỏđi mà chẳng nói với bà tiếng nào. Thếthì bâygiờ nhắc đến nó làmgì, tưtưởng gì thì cũng mặckệ nó. Nó đãlà cánbộnằmvùng rồi. Bà thùghét nó đã nghelời cha, bỏhọc trốnđi tập làm giảiphóng. Giờthì con đãđược giảiphóng rồiđó My ơi! Bà thìthầm nói vậy. Bà muốn mainầy trôngthấy xác My nằm chung với những xácchết lạmặt sẽđược chônchung trong một nấmmồ tậpthể. Bà muốnvậy.

Nỗichánngán đã đếnlúc cùngngoặc rồi. Nỗiđaukhổ đã dìm bà vào trong nỗithốngkhổ chờđợi haomòn. Thôithế thì hết. Sựchịuđựng đãđến cùngđộ. Nướcmắt bà khóc cho ngườichồng đãchết giờ khôcạn rồi. Bà khôngthể khóc cho những xácchết bộinghĩa vôtri kia. Thôithì cứ xem như trời đã anbài mọisự. Xin chấpnhận hết. Ngườimẹ, nỗikhốnkhổ, và cuộcchiến.

Bâygiờ ngườimẹ đang nghe Nhuận nói về sựlosợ quanhđây. Nhuận muốn rứtbỏ tráchnhiệm quanhđây mộtthờigian. Ðilính. Cánhtayphải của Nhuận hết sợ phải giếttrúng em mình nữarồi. Ði là mộtcách anthân, nhưng nếu cứ còn ởđây thì thếnào? Thếnào nẫu cóngày cũng sẽ về bắtđi dukích hoặc sẽ bịgiết vứt xác ngoài đồng khôngchừng. Ðơngiản chỉcóvậy mà Nhuận đã phải cânnhắc tớilui nhiềulần. Chàng khôngmuốn ai nhắctới tráchnhiệm và bổnphận nữa. Mẹ Nhuận, ngày hai buổi bà vẫn phải đi họpchợ, đủ để nuôi Ban học đếnnơiđếnchốn.

Nhuận cầncó môt cuộcsống bìnhthản trong chuỗi loâu khi rađi cònhơnlà nằmlì ởnhà để đợi "nẫu" về rồi bắtdẫnđi.

Ngườimẹ imlặng rấtlâu nghe Nhuận nói. Bà chấpnhận hết. Bà chẳng muốn gì hơnnữa. Những người thânthích quanh bà đã thinhau bỏđi. Sựchịuđựng của bà đến mứcđó là cùngtột.

Thếlà Nhuận rađi nhé! Bà đợi Nhuận rađi và sẽ tiếptục chờđợi Nhuận trởvề saukhi gởi ngoài chiếntrường một phần thânthể đểrồi quayvề với mẹ. Chẳng là gì cả. Mọisự giảndị nhưvậy chonên bà bằnglòng. Bằnglòng chấpnhận như bấylâunay, giốngnhư trướckia ngườichồng đã nói với bà trướckhi "điBắc".

Thôithì cầuxin Trời giúp bà vượtqua mọi nỗiđaukhổ để bà cóthể chịuđựngđược dàilâu hơn để Nhuận rađi.

Cóthể đêmnay mẹ sẽ nằm mớ tên con. Thựctại với việc sắp rađi của Nhuận và cáichết của My, và Ban vẫn tiếptục đihọc và cùng chờđợi như bà.

Nhuận nhớ Vinh với những chiếchôn gởilại thịxã điêutàn.

Mainầy ngườimẹ sẽ ra nhìnxác My được chôn chung với những xácngười lạmặt. Cólẽ rồibà cũng sẽ khóc và gọithầm tên My.

 Phan Cung-Nghiệp
1970

x X x

 


Xinmời xem Một Thói Tôi Quen (1972) - Cùng một tácgiả

 

 

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.comZiendan.net | hocthuat.org | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2004  www.vny2k.com.