Return to front page!


Trangtrước
Trangkế
VNY2K
Tin Thếgiới
Tin ÐôngnamÁ
Tin Lưutrữ
Thamluận

.

Họcthuật
Việtngữ2020
HánNôm
Từnguyên
Sửký
Vănhoá
Sángtác
Viễnduký
Tuỳbút
TìnhThơ
Thưgiãn
Diễnđàn
 
 

.

 

Conđường Nay XuyênÁ

OrientalExpress The New Route

by dchph  

1..Thú Phiêudu
2. Từ Bắchải Trungquốc đến Biêngiới Móngcái
3. Những Kiềunữ Áchâu :  1 , 2 , 3 , 4 ,
4. Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang

(tiếptheo chương trước)

3 - Những Kiềunữ Áchâu (tiếptheo trang trước) 

Năm 1997 sau Tết độ nửa tháng, tôi bay từ Ðàiloan trởlại Hồngkông lầnnữa trênđường về Việtnam, lần lưulại đó ở trên 1 tuầnlễ khôngkể các chuyếnđi từđấy vào đạilục Trungquốc qua Thẩmquyến, đến Quảngchâu, và những thànhphố khác sâu trong nộiđịa nước Tàu. Và chưa lầnnào nếm được mùi ănchơi của Hồngkông! Hồngkông đốivới đasố người, cólẽ là một nơi muasắm, còn tôi khôngphải là tuýpngười thích muasắmđồ. Hồngkông đốivới tôi vẫncòn là vùngđất "còntrinh", chờ khaiphá.

Trong thờigian chờđợi côngty dulịch ởđây làm visa Việtnam chotôi, tôi bèn sang Thẩmquyến, Trungquốc, với ýđịnh tới đấy quậy mộphen! Thẩmquyến là một thànhphố mớiđược xâydựng đếnnay độchừng 20 năm, trên một vùngđất trướcđây là đồngruộng, nay trởthành thànhphố thíđiểm cho chínhsách mởcửa và đổimới kinhtế dưới triềuđại Ðặng Tiểubình. Thànhphố nầy đãđược xây theo quyhoạch hiệnđại nên nhàcửa và đườngxá rất khangtrang, nằm phía bênkia biêngiới của Hồngkông, khu Cửulong, đi xeđiệnngầm từ trungtâm thànhphố Hồngkông tớiđó mấtđộ 45 phút. Vừa bước quakhỏi câycầu biêngiới Lahồkiều là vào một thànhphố có nhịpđiệu dồndập, vộivã và cáchsống không khác Hồngkông baonhiêu, thanhniên thiếunữ vào thờibấygiờ có cáimốt xài điệnthoại cầmtay nóichuyện liêntục, và với những toàlầu mớitoanh đẹpđẻ caongất làmcho tôi có cảmgiác là đang ở Hồngkông.

Congái Thẩmquyến chưngdiện khôngkhácgì congái Hồngkông, kểcả kiểucách điđứng vộivàng. Bướcvào một trong hàngchục nhàhàng ănnhanh McDonald mọclênnhưnấm ở thànhphố nầy, tôi quansát nhậnthấy đâylà nơi thườngxuyên luitới và hẹnhò của những cặptìnhnhân rấttrẻ ở tuổicậpkê. Tôi tựhỏi với giátiền khôngchênhlệch mấy sovới một tiệm McDonald bên Mỹ, đám ngườitrẻ kia, đasố cólẽ còn cắpsách đếntrường, lấyđâuratiền để thườngxuyên luitới những nơi đắtđỏ sovới đồnglương còn kháthấp của ngườidân dù là dân Thẩmquyến? Tuynhiên phảinóilà những nhàhàng ănnhanh nầy có cách trangtrí khá thanhlịch, rộngrãi trônggiống như một tiệmcàphê lớn sovới những thiếtkế trong nhàhàng tươngtự ở Mỹ. McDonald ởđây được giớitrẻ làm nơi tụtập hẹnhò, giốngnhư quáncàphê ở Việtnam vậy. Ở nhàhàng nầy vừamới bướcra khỏicửa là có người chàohàng ngay: họ mời thamdự đấmbóp thứthiệt! Ở Trungquốc tôi cũng đã thửqua nămbalần đấmbóp, thiệt có mà giả cũng có, lầnthì ở tiệm hớttóc thanhnữ, lầnthì ở "trungtâm" đấmbóp sangtrọng mà bênngoài xếhộp tưnhân đậu chậtđường, lầnthì ở trong phòng kháchsạn... đủcách đủkiểu (Tàu, Thái...) và đủgiá ( từ 10 đô đến 80 đô.)

Buổitối khi tôi đibộ ngangqua một khuphố có nhiều kháchsạn sangtrọng bốnnămsao trởlên, tôi trôngthấy rấtnhiều cô thiếunữ trẻđẹp, ănvận hợpthờitrang mộtcách quyếnrũ, đứng dọctheo vệđường bênngoài những kháchsạn nầy đang chờ kháchlàngchơi đến chọn. Tôi còn nhậnthấy cuối gócphố, có sựhiệndiện của những côngan mặc đồngphục gácđường, cóvẻnhư khôngđểý gìđến chuyệnlạ đang xảyra ở khu giữaphố. Và lãngvãng đâyđó là những thanhniên trẻtuổi dẫnmối cho kháchtìmhoa. Bấtchợt vào lúcấy tôi nghĩlà trong đám côgái và những thanhniên trẻtuổi kia là mộtsố trong những ngườitrẻ mà tôi gặp vào buổibantrưa ở McDonald? Trông những côgái còntrẻ mỡnmà lòng ai mà chẳng xaoxuyến, nhưng tôi chợt nhậnthấy mình dườngnhư đang tìmhoa giữachốnbaquân! Ðâylà lần thứhai tôi đến thànhphố nầy, và mỗilần đến, dườngnhư khôngbaogiờ giống lầntrước -- tấtcả mọisự không lầnnào giống lầnnào.

Tôi trởvề khu côngtrường nơi gần chỗở, cảmthấy mỏimệt liền thuậnchân quặt bướcvào một tiệm đấmbóp quốcdoanh đòi chođược một kiềunữ ra xoanắn đấmbóp -- thựctế tôichỉ thuầntuý muốn đấmbóp màthôi nhưng tôi lại khôngthích có đôi bàntay đànông lựclưỡng sờnắn trên ngườimình nên tôi có lời yêucầu nhưvậy -- gã quảnlý bằnglòng nhưng lại nói thòng thêm một câu:

-- Ởđây chỉ phụcvụ đấmbóp thuầntuý thôi nhá!

Biếtrồi, khổlắm, nếu muốn thứkhác tôi chuiđầu vào cửahiệu quốcdoanh làmgì? Cólẽ khítụ tạinão, khi ôngquảnlý nhìnthấy sắcmặt bừngbừng khíphách của khách chonên ôngta lêntiếng như vậy chăng?

Qua ngày hômsau tôi đổisang kháchsạn khác ngaytrong khu côngtrường -- suốtđêmqua về kháchsạn cũ định đingủ sớm nhưnglại khôngngủ được -- và nửađêm cũng chẳngcó ai gọiđiệnthoại hay gõcửa. Cólẽ tại tôi ở trong một kháchsạn quốcdoanh. Thựctế lýdo tôi đổi kháchsạn là vì thấy kháchsạn mới nầy ở khu côngtrường đangcó chươngtrình khuyếnmãi bớt tiềnphòng và tôi không cưỡnglạiđược những nụcười và ánhmắt của các cô tiếpthị, bận áodài sườngsám mềmmại với vạtáo xẻ lêntới trên bắpđùi nỏnnà, đứng cảđàn trước cửa kháchsạn chàokhách. Nênnhớ là những xứ Áchâu thường chọn những người trẻđẹp vào làm trong các ngành dịchvụ, thườngthì pháinữ trên bamươi tuổi là bắtđầu tìm không ra việc trong những nghề như tiếpthị, bánhàng, phụcvụ... này.

Saukhi đổisang kháchsạn khác, điều tôi chờđợi vào đầuhôm đến nửađêm ở phòng mình, như đãtừng chờ theonhư kinhnghiệm trướcđây, đã không xảyra (hômđó lại đúngngày Ðặng Tiểubình mới quađời nên tôi phải về kháchsạn sớm, vì tấtcả câulạcbộ, karaoke, vũtrường, barrượu và những nơi duhí côngcộng đều đóngcửa để mặcniệm ngườitiênphong của Ðảng Cộngsản Trungquốc đã phávỡ bứcmàntre.)

Ðiềuđó đã xảyra với tôi tại nhiều nơi trênbước hànhtrình xuyênÁ của tôi. Thídụ như cólần tôi và một ngườibạn nữa đến Hoaliên, Ðàiloan, chơi vào mùahè năm 1986. Ðêmđến chúngtôi ngủlại một kháchsạn nhỏ nơi mà chủnhà kiêmluôn quảnlý và bồiphòng, kiểu như kháchsạn tưnhân ở Sàigòn hay Hànội, mỗingười một phòng. Nửađêm, chủnhà gọi điệnthoại về phòng tôi, dĩnhiên là ôngta nói bằngtiếng Quanthoại, bảo tôi bật TV lên xem chươngtrình đặcbiệt. Ðúnglà chươngtrình đặcbiệt nửađêm vì đây là chươngtrình của kháchsạn, chiếu phim conheo sảnxuất tại Ðàiloan. Xem đâuđược nửagiờ, khi chủnhà đoánchừngđược là conlợnlòng của khách chắc cũng vừa hừnghực lửa, ôngta lạigọi điệnthoại lênphòng hỏi tôi có muốn gọi gái tới hầuhạ chăng? Tôi ưngthuận. Thếlà tôi được hưởng và trảiqua một đêm của mộtngànlẻmộtđêm kỳdiệu của một xứ Áchâu, ấmcúng ngọtngào bên một côgái ănsương tỉnhlẻ.

Sáng hômsau xuống phòngăn tôi nhìn thằngbạn tôi tủmtỉm cười, tưởng nó cũng được hưởng một đêm tuyệtvời như tôi. Nhưng đợi hoài chẳng nghethấy nó nóigì, tôi hỏi:

-- Sao, đêm qua ngủ đượckhông?

Nó nói:

-- Dễ giận thiệt, đang mới dỗ được giấcngủ thì chảbiết thằngcha nào gọiđiệnthoại lộnsố....

À, thìra là vậy... Xin nói thêm là thằngbạn người Tàu chínhgốc nầy của tôi nói tiếng Quanthoại sỏi hơn tôi nhiều!

Qua ngày hômsau, khi xuốngphố uống càphê ănsáng, tôi nhậnthấy những nơi duhí vẫncòn treo miễnchiếnbài. Khôngdodự, tôi bèn khăngóiquảmướp ra gaxelửa nằm cách kháchsạn tôi đang ở chưa tới haimươi bước. Chắc nhàga mớixây theo kiểu hiệnđại nầy trong lịchsử của nó chưacó một vịkhách nào như tôi: khôngbiết là mình sẽ đi đâu, tôi đứng tầnngần đọc bảng giờgiấc khởihành mà khôngcần nhìn cột ghi nơiđến. Tôi chọn chuyến khởihành sớmnhất nửa tiếngđồnghồ sauđó -- và nơiđến là Quảngchâu!

Từ trướcđếnnay, giốngnhư Hồngkông, Quảngchâu cũng là thànhphố quenthuộc tôi đã đến nhiềulần trong mỗi chuyếnđi ngaodu Trungquốc. Và congái Quảngchâu tuy khôngphải ai cũng ănmặc theo thờitrang do ảnhhưởng của xứ Hồngkông kếcận, nhưng họ có cáiđẹp naná gầngiốngnhư congái Hồngkông, nhưng điđứng chẫmrãi và thơthới hơn. Và thựcra, nétđẹp của congái Quảngchâu dễ bị lẫnlộn với nétđẹp của congái Việtnam. Nếu bạn để haimươi côgái Quảngđông chungvới năm côgái Việtnam vào mộtnhóm, bạn sẽ khó phânbiệt ai là ngườiViệt ai là ngườiTàu, vì bởi congái tỉnh Quảngđông nóichung cũng có vẻmặt, vócdáng, thânhình, cách điđứng và xửsự thì không khácgìmấy sovới congái Việtnam. Thídụ, nếu bạn bôngđùa trêughẹo nó bônglơn cườicợt với họ, thoạtđầu cóthể các cô còn thẹnthùa, nhưng sauđó cóthể sẽ mạnhdạnhơn, ănmiếngtrảmiếng. Cảhai sắctộc đềucó đặcđiểm chung là dữngầm. Cólẽ từ thời xaxưa cảhai sắcdân đều xuấtphát từ những sắctộc chung gọilà Báchviệt màra.

Thựcra tôi khôngcó nhiều kinhnghiệm với congái Quảngchâu nhưng cũngcó vàicú "close encounters of a third kind", haylà "đụngđộ củalạ". Thídụ như lần đến Quảngchâu gầnđâynhất là vàodịp gần Tết năm 1998, khi tôi ghélại nơinầy một đêm sau chuyếnbay từ Sàigòn đến Quảngchâu, phải ởlại đó chờ sáng hômsau đápphicơ đi đảo Hảinam. Gần phitrường có một kháchsạn hạngtrung cở basao, mà tôi quênmất têngọi, dànhcho kháchvãnglai. Khinào bạn códịp lỡchân phải ghélại ngủquađêm tại phitrường Bạchvân, Quảngchâu, như tôi, saukhi ăn xong bữacơmtối trong cùng kháchsạn là bạn cóthể bướcvào phòng Karaoke, thơthới gọi 2 lonbia (họ không bán 1 lon!), kèmtheo đồnhậu và ngườinhậu đichung! Ðốitượng baogiờ cũnglà nữgiới, thườnglà giainhân cũng "thườngthường bậctrung", màyngài mắtphượng (dùngchữ có đúng khôngnhỉ? lâuquá khôngđọc truyệnTàu quênhết mộtsố từvựng), da tuyếtbạch, đôicánhtay bạchtuộc, và đôichân thondài ẩnẩnhiệnhiện sau vạtáodài sườngsám... cáikhổ là bạn cứ bịép hát nhạc.. Tàu. Quảlà "cótiền mua tiên cũngđược."

Nhưng đángnhớ là lần từ Thẩmquyến chọnđại chuyến tàulửa tốchành rời ga sớmnhất đi Quảngchâu. Trên chuyến tàulửa kéodài trên 2 tiếngđồnghồ nầy ngồi bêncạnh tôi là một côbé tuổi độ đôimươi, vócngười nhỏnhắn xinhxắn. Theo lời cô tròchuyện thì cô làmviệc ở Thẩmquyến, trênđường về quê Quếchâu thămnhà. Vétàu cô đã muasẵn, chỉ đến nhàga là đổi tàu đitiếp về Quếchâu. Chuyệntrò qualại, ánhmắt đẩyđưa, và nươngtheo sự rungđộng nhịpnhàng của chuyếntàu chạy, vai tựa vai, đôilúc phải ghésát vàotai ngườinghe vì tiếng bánhxe lửa vanglên sầmsập... Quảlà congái Thẩmquyến khá dạndĩ... Cô hỏi tôi vềđâu? Tôi nói đại là trênđường đi Namninh... nghỉmát, nhưng chưa muađược vé. Cô rũ tôi đến thăm Quếchâu, nơi mà ngườidântộcthiểusố ở đó rấtnhiều. Tôi nghelòng mình xônxao và rạorực như chàngtrai mớilớn, nhưng tiếcthay tôi nào mua được vétàu đi Quếchâu; thayvàođó, tôi lại chỉ muađược vé đi Namninh! Thôi đành giãbiệt người emgái Quếchâu!

Chuyến tàu suốt kếtiếp khởihành từ Quảngchâu và sau cuộc hànhtrình dài trên mườilăm tiếngđồnghồ đã đưa tôi tới Namninh, và đêm ngủ ở Namninh tại một kháchsạn cở 3 sao, tôi quênmất tên nhưng toạlạc tại khu gầnchợ, cách nhàga không xa. Ynhư tôi tiênliệu, khoảng 10 giờ rưỡi khuya là cóngười gọiđiệnthoại lại. Bênkia đầudây là mộtgiọng ngọtngào trongvắt nhưng nghenhư đang thìthào. Nếu phải diễndịch ra tiếngViệt thì mẫu đốithoại ngắn đầuđuôi vỏnvẹn nhưsau:

-- Dạ chào anh... em lên phòng anh đượckhông?

-- Em biết đấmbóp không?

-- Dạ anh muốn gì cũngđược....

-- Anh mệt quá, muốn được đấmbóp...

-- Dạ để em lên đấmbóp cho anh....

Thếlà chưatới mườilăm phút sau là có tiếnggõ cửa... Cóthể nói, đây là một côgái đẹptuyệtvời mà trong đời tôi có diễmphúc được hầuhạ. Khuônmặt côgái xinhxắn như trong tạpchí hình minhtinh Hồngkông là quả nhưvậy, khôngchừng thựctế còn đẹp hơnnhiều. Có cầnphải diễntả lại cáiđẹp như tiêngiángtrần với thânhình thonnhỏ, da mượttrắng nỏnnà, êmmướt và mátrượi như tơluạ kia không nhỉ? Tôi không nhớrõ là đêmđó là đêm thứmấy trong mộtngànlẻmộtđêm ở một xứ Áchâu mà tôi đã trãiqua trongđời. Chỉtiếc có mộtđiều là ngày hômsau tôi lại vácgói đi nơikhác -- Bắchải. Côbé có cho tôi số điệnthoạidiđộng, nói khinào anh về nhớ gọilại em. Rấttiếc là từ Bắchải tôi lại đáp phà ra đảo Hảinam, và từ Hảinam tôi lại bay tới Hồngkông để về Việtnam. Từđóđếnnay, tôi vẫnchưa códịp đithăm lại Namninh.

Tómlại là congái phươngNam nướcTàu baogồm luôncả Hồngkông và Ðàiloan có vócngười nhonhỏ như congái Việtnam -- ngoạitrừ congái Ðàiloan ra, tấtcả những nơikhác đềucó cáiđẹp đềunhau, khôngchênhlệch nhiều.

Congái Ðàiloan, ai đãtừng xemphim bộ Ðàiloan cứtưởng congái của xứ này ai cũng đẹpnhưtiên cả nhưng trênthựctế dườngnhư những người có nhansắc mặnmà đều đi đóngphim làm tàitử minhtinh hoặc tiếpviên hầurượu hay bán... trầucau hết! Xin nóithêm là dân đảo Ðàiloan còncó thóiquen ghiền ăntrầu khủngkhiếp, kểcả thanhniên, lúcnào miệng cũng nhainhópnhép như nhai kẹocaosu, nhất là ở những thànhphố nhỏ, và dođó những quầy và sạpbán trầucau hiệndiện nhannhãn khắpmọi gócđường, giốngnhư sạpbán thuốclá ở Việtnam. Vì có sựcạnhtranh gaygắt (tiền ăntrầu mỗingày của một người chiphí trên 5 đôla Mỹ!) nên những hàngquán bán trầucau lại nẩyra sángkiến mướn những côthanhnữ xinhđẹp váyngắn củncởn đểlộ cặpđùi dàithon mátmắt ngồi vắtgiò trên ghếđẩu caotrước cửatiệm để chào kháchhàng.

Tôi không nói là congái Ðàiloan không đẹp, nhưng màlà các nàng có cáiđẹp không đềunhau. Khoảngcách của cáiđẹp của ngườiđẹp ngoàiphố đến ngườiđẹp minhtinh cáchnhau kháxa. Ðây cũng là nơi mà tôi đãđến cũng phải trên ba lần, mỗilần ởđó không dưới một tuần, và lần cuối gầnnhất là vào dịp Tết năm 1997, nếu tôi nhớkhônglầm là tôi đã lưulại đó trên 3 tuầnlễ, từ Ðàibắc đến tận mũi Cănđinh (Kenting) ở cựcNam của đảo nầy.

Kinhnghiệm của tôi về congái làngchơi của xứ mầy chỉ nằm hạnhẹp giữa bốn bứctường kháchsạn -- đasố các kháchsạn cở haiba sao đều có dịchvụ nầy, thườngthường là do các bà quảnlý từng tầnglầu liênlạc chàohàng với kháchtrọ. Riêng về các mục Karaoke hoặc biaôm thì tôi chỉ nghe một vài người quenbiết dân Ðàiloan làmăn ở Việtnam nói là những nơi nầy dịchvụ tươngtự như một nơi ở Việtnam đắt gấp 10 lần: thídụ ở Sàigòn bạn đến một nơi phải trả trướcsau là 60 đô thì ở Ðàiloan phảilà 600 đô. Cólẽ vìvậy mà khi các ngài Ðàiloan sang Việtnam đều quậy tưngbừng.

Nếu tôi đoánkhônglầm thì những mỹnữ trắngxinh như mộng ở Ðàiloan đều có nguồngốc của dân phươngBắc nướcTầu thuộc thếhệ chaông ditản đếnđây hồi năm 1949. Dân bảnxứ chínhgốc của đảo Ðàiloan đều cóchung nguồngốc với các sắcdân hảiđảo thuộc chủngtộc Mãlai hay Polynesian, cho nên congái thuộc nguồngốc nầy có nétđẹp của dânhảiđảo. Thídụ như sắcdân Alisan (Álysan). Tổtiên của họ và dân Philuậttân là một. Dođó họ có một sắcda hơingăm, môi hơi thâm và dày, vócngười không caolớn lắm.

Còn congái phươngbắc nướcTàu thườngcó thânhình caolớn, trắngtrẻo. Rõrệt nhấtlà congái Thượnghải, họ có một nétđẹp kiêusa đàicác, giốngnhư các côgái Việtnam con nhàgiàu hay các cô Việtnam cao 1 mét 7 đỗlên dựthi hoahậu, cao hơn người Việtnam trungbình, thườnglà một cáiđầu! Khi bướcvào thangmáy mà phải đứng chungvới các côgái Thượnghải, bạn thườngphải ngướcđầulên mới cóthể được chiêmngưỡng dungnhan của họ. Dođó, tôi hay cúiđầu nhìn xuống bêndưới... tìmkiếm cáiđẹp gầnvới thếgian hơn. Tôi thì thấy mình thích cái vẻđẹp của congái nhànghèo hơn, vảlại, ở nhữngchỗ ápdụng được, tôi hay mang cái vũkhíchiếnlược "cótiền mua tiên cũngđược" ra sửdụng.

Congái Bắckinh cũng khôngkémgì, nhưng cũngcó người thếnầy thếnọ. Tôi còn giữlại nhiều tấmảnh chụpchung với một côgái Bắckinh (những tấmhình mà my boss khôngbaogiờ tin là bạnhọc cũ ở Mỹ của tôi,) đứngcạnh và tôi mớivừa cao tới tầmtai của nàng, Khônghiểusao tôi thườngcó ýnghĩ sosánh congái Bắckinh với congái Hànội, Việtnam. Khôngphải vì họ đềucó nétđẹp giốngnhau mà là chỉlà sựvívon sosánh trong khuônkhổ đốixứng bắc-nam của riêng hai nước: thídụ, tôi cholà congái Hànội đẹp hơn congái trongNam, và tôi nghĩ là "somehow" congái Bắckinh đẹp hơn congái Quảngchâu. Ðẹp ở chỗnào? Thựclà khónói. Về nhansắc và vócdáng thì sựkhácbiệt dễ thấy, nhưlà cao, trắng, thanhtú... Về cátính thì congái phươngBắc nóichung cóvẻ mạnhbạo, vừa nhínhảnh vừa kiêukì và cólẽ ít dịudàng hơn congái phươngNam (?) nhưng ngượclại giaodu với họ baogiờ cũng cho ta cái cảmgiác tựmãn ("trảthù dântộc"?) khógiảithích.

Tôi đã đến thăm Bắckinh hailần, một lần vào mùađông tháng 12, 1985 và một lần nữa vào mùahè tháng 7, 1986. Giốngnhư khôngthểnào quênđược cái khíhậu cựcđoan của miềnBắc nướcTàu với cái lạnh giábuốt của mùađông đốilại với cái nóng oiả bứcrức của mùahè tại thủđô Trungquốc, khi nghĩnhớ tới congái Bắckinh, tôi khó quênđuợc một người vì hìnhảnh người này còn lưulại trong vài bứcảnh tôi còn giữđược (và trùngtên với my boss!) Môtả choravẻ lãngmạn mộtchút là tôi gặp nàng tại một quán càphê vănnghệ tại Bắckinh, do một taytổ dân bảnxứ dẫnđến để thưởngthức mùivị của những năm đầutiên mới mởcửa. Nhạctình, nhạcngoạiquốc, đủloại nhạc hoàlẫn khóithuốc, đènmàu, tiếng cườinói của đasố là thanhniên Hồngkông trong cái khôngkhí cóvẻlà phòngtrà hơnlà khôngkhí của một quáncàphê vănnghệ. Tôi nhớlà mình đã uống nhiều bia -- tôi baogiờ cũng thích uống bia hơnlà càphê trong một khungcảnh ồnào nhưthế. Nhưng khôngphải vìthế mà đêmvui ởđó thiếumất cái tính vănnghệ lãngmạn nhờ vào những giọnghát trữtình và những casĩ khôngchuyênnghiệp mớilên dìu hồn ta vào "động hoavàng".

Sỡdĩ tôi phải dàidòng môtả nhưvậy trướckhi nhắmtới nhânvật chính là cô congái Bắckinh sắpđược đềcập đến làđể nhấnmạnh đến sắcthái trữtình của một cuộc taongộ hơnlà mộtsự đổichác quenbiết có mụcđích, vì với mụcđích nầy thì ở nơichốn nào trên quảđất nầy mà chẳngcó, cầnchi phải tìmđến tậnmãi một nơichốn lạlẫm xaxôi? Thựcsự chuyện chẳngcógì để đángviết nhưng ítra trong buổi tràdư tửuhậu có chuyện kể đủđể tôson điểmphấn cho cuộcđời tươimát và thivị hơn. Có những chấmphết nhưvậy trên bứctranh vâncẫu, những chuyếnngaodu thiênhạ khôngphải là thêm ývị sao?

Congái Giangnam, haylà vùng phíanam nước Trunghoa, bắtđầu từ Hàngchâu, Tôchâu của hai tỉnh Triếtgiang và Giangtô đỗxuống, có vócngười nhỏ và mảnhkhảnh, và cóvẻ dịudàng nhỏnhẹhơn. Congái ở hai vùng nầy cáchnay độ 15 năm dườngnhư còn quêmùa và ngâythơ hơn congái ở những đôthị lớn như Thượnghải và Quảngchâu cùngthời. Khi đến chơi Tôchâu, tôi còn nhớ trong truyệnTàu chobiết đâylà nơi có congái đẹpnhất vùng Giangnam (bạncòn nhớ chuyện Tây Thi nướcViệt? "NướcViệt" nầy ngàynay tứclà vùng nầy và baogồm cả tỉnh Phúckiến nằm ở mạnNam, nếu tôi khônglầm. NướcNgô cũ là từ vùng Thượnghải đỗlên phía bắc.) Ðây chínhlà nơi mà ngàyxưa thiếunữ trong dândã thườngđược tuyểnvào cungvua làm cungtần mỹnữ, quýphi và cũng chínhlà nơi vua Cànlong và vua Khanghi thường luitới thoảchí đatình. Tôi đã đến đó và cũng đã đểý xem quảthực có đúngnhư lờiđồnđại đó chăng? Trên thựctế thì congái của vùng nầy sắcđẹp khôngphải là tuyệtsắc giainhân sovới vài vùng khác -- cólẽ congái đẹp thờitrước đã bị các vịvua bắtđi hết thì làmsao mà còn, phảivậykhông? Concháu của những người này chắc đã địnhcự lâuđời ở phươngBắc cho đếnnay.  Luật ditruyền sinhsản cóthể đã candự mộtphần vào việc táitạo nhânsinh -- nướcchảy đámòn, thànhphố cổ Tôchâu với những conlạch chằnchịt và những câycầu đá vòmcung bắt ngangqua những con kênh ở khắpmọinơi tuy vẫncòn đó trơgan cùng tuếnguyệt nhưng bóng những kiềunữ ngàyxưa đâutá?

 

dchph

Xemtiếp trangkế >>

 

1..Thú Phiêudu
2. Từ Bắchải Trungquốc đến Biêngiới Móngcái
3. Những Kiềunữ Áchâu :  1 , 3 , 4 ,
4. Ðuổitheo Bóng Nàng Dươngtử Giang

 


Diễnđàn TiếngViệt
Ýkiến? Phêbình? Vàođây Ziendan.com 



WWW  VNY2K

   
   HỌCTHUẬT
   SÁNGTÁC
   BÚTKÝ VIỄNDU
   TÂMTÌNH SONGNGỮ

 

This website advocates the use of Vietnamese2020 and Vietnamese Unicode for a better way to  process Vietnamese information.
Sứmạng chính của trangnhà VNY2K.COM là cổvõ cáchviết mới Việtngữ2020 và tiêuchuẩn Vietnamese Unicode vì đó là conđường hiệnđạihoá tiếngViệt. 
www.vny2k.com | Ziendan.net | hocthuat.com | sangtac.com | Han-Viet.com


For comments or questions, please send an email to editor@vny2k.com
Copyright © 1999-2005  www.vny2k.com.