Ziendan TiengViet
TRANGNHÀ VNY2K
TRANGCHỦ   Ghidanh   Ðăngnhập   Danhsách thànhviên
Xem thưriêng   Banquảntrị   Tìmkiếm   Thắcmắc chung

Ngày Chúa Nhật tuyệt vời 24-7-2011 của những tấm lòng yêu nước
:: Diễnđàn tiếngViệtTảnmạnVấnnạn của chúngta....
Tácgiả
Tiểumục bàiđăng trước | bàiđăng kế »
dchph

Ziendan.net

Hồsơ
Gianhập: Nov.15.2002
Nơicưtrú: Global Village
Trìnhtrạng: [hiệntại không cómặt trên diễnđàn]
IP: IP ghinhập
Ngày Chúa Nhật tuyệt vời 24-7-2011 của những tấm lòng yêu nước

Source: http://vietvungvinh.com/2011/index.php?option=com_content&view=article&id=321:ngay-chu-nhat-24-7-2011-cua-nhung-nguoi-yeu-nuoc&catid=49:chinh-tri-xa-hoi&Itemid=82
Biểu tình chống TQ ngày 24-7-2011

Nguyễn Tường Thụy
- Mình chọn tấm biểu ngữ mang dòng chữ “Ngụy Văn Thà, hy sinh ngày 19/1/1974 tại Hoàng sa”. Trong các chiến sĩ hy sinh ở Hoàng Sa, mình ấn tượng nhất là Ngụy Văn Thà bởi tấm gương tổ chức cho đồng đội chiến đấu và hy sinh anh dũng của Anh. Mình giơ cao lên quá đầu, hô lạc giọng: “Ngụy Văn Thà bất diệt”. Có người không biết Ngụy Văn Thà là ai, mình giải thích rồi bảo: “Các chiến sĩ hy sinh trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc ở Hoàng Sa chắc chắn sẽ được Tổ quốc ghi công, điều đó không thể khác”...

Khác với tâm trạng nặng nề, u uất của chủ nhật trước, hôm nay chia tay những người biểu tình tại đài Cảm tử, mình thấy tinh thần thật là phấn chấn, thanh thản. Có thể nói cuộc biểu tình thành công ở nhiều mặt: số người tham gia đông nhất, truyền bá được thông điệp của cuộc biểu tình tới nhiều người dân thủ đô nhất và không có… “thương vong”. Hai lần gần đây, trước khi đi biểu tình, mình đều được những người có trách nhiệm đến khuyên ngăn. Dù nể nang nhưng cũng đành phải khước từ vì mình tin tưởng sắt đá rằng những cuộc biểu tình như thế này là rất cần cho dân, cho nước.

Mờ sáng, thức dậy sớm hơn mọi ngày. Bầu trời xám. Một lúc sau thì mưa rào. Chán quá. Sao trời đất không phù hộ cho đất nước chúng con – mình thầm cầu nguyện như thế.

Nhưng rồi cơn mưa qua nhanh, bầu trời quang hẳn. Thôi, lần này đi xe bus cho nhẹ nhàng, mát mẻ.

8 giờ xuống xe gần Trung tâm thương mại. Quanh Bờ Hồ, không thấy bóng dáng quân ta đâu, chỉ toàn những người ra tập thể dục, dạo chơi buổi sáng, Đi một lượt đến đầu Hàng Đào, đếm được 6 cái xe bus. Không biết tí nữa mình được “mời” lên xe nào đây.

Chợt nhớ ra, gọi cho Phương Bích. Nàng rối rít: “Em đang ở đài cảm tử, cũng chưa gặp được ai cả”. “Vậy cứ đứng đó nhé”. Mình dặn Phương Bích thế mà lòng có phần hoang mang: Cuộc biểu tình mà chỉ hai anh em thì chắc chắn bị dẹp ngay từ phút đầu. Nếu được “mời” lên xe thì hơi bị lãng phí. Gặp Phương Bích rồi, nhìn quanh thấy anh Vinh Anh, Người buôn gió, Chí Tuyến, Gốc sậy … và mấy chàng thanh niên mình đã quen mặt. Chuyện trò một lát, thấy một chiếc xe cảnh sát đi ngang nơi tụi mình đang đứng thì dừng lại. Những người trên xe nhìn tụi mình rất chăm chú rồi đi tiếp. Khi nghe tin mọi người đang tập trung ở tượng đài Lê Thái Tổ, bọn mình lập tức đến thì đoàn biểu tình đang sắp thành đội ngũ, trương ra những biểu ngữ.

Lúc này là 8h30. Bọn mình nhập vào đoàn. Một cậu thanh niên đưa cho mình tập biểu ngữ chừng năm sáu chục tờ in trên giấy khổ A3. Đó là những biểu ngữ ghi tên từng chiến sĩ đã hy sinh ở Hoàng Sa và Trường Sa.

Mình cứ nhìn thấy ai chưa có gì trong tay thì phát một tờ, một loáng là phát hết. Ai nhận cũng mỉm cười thân thiện. Chỉ có một trường hợp, mình đưa cho một cậu thanh niên, cậu ta mặt lạnh lùng lắc đầu không nói gì rồi quay mặt đi. Thôi chết, bỏ mẹ, phát nhầm cho công an chìm rồi. Mà cũng có khi là an ninh của anh bạn 16 chữ vàng cũng nên – mình nghĩ thế.

Lúc này, chiếc loa từ chiếc xe hòm mầu trắng số 30F-7148 của Nhà văn hóa quận Hoàn Kiếm đang phát những qui định về việc cấm tụ tập đông người ở lòng đường vỉa hè, nếu cần thì phải xin phép này nọ, cần thiết thì cưỡng chế … Những chiếc xe cảnh sát đã đỗ xung quanh.

Hô tại chỗ một lúc thì đoàn biểu tình đi về hướng Hàng Khay, vòng phải vào Lê Thái Tổ. Xe cảnh sát chạy theo kèm, chủ yếu là dẹp không cho người đi đường dừng lại vì sợ tắc nghẽn giao thông. Chỉ buồn cười vì đoàn biểu tình đi vòng Bờ Hồ theo chiều ấy nên khi vào đường Lê Thái Tổ thì xe cảnh sát bắt buộc phải vi phạm luật giao thông, đi ngược chiều.

Có một chiếc xe chạy vượt lên, quay ngang chắn ở đầu đường đôi, dồn hết người đi đường sang làn đường bên kia thành ra các phóng viên nhà ta thoải mái đứng dưới lòng đường bên này quay, chụp. Nói chung các đồng chí công an hôm nay thực hiện đúng như lời đề nghị của đoàn biểu tình: “Chúng tôi trân trọng đề nghị các lực lượng an ninh bố trí lực lượng giúp phân luồng giao thông và bảo vệ an ninh cho đoàn biểu tình yêu nước”.

Xin cảm ơn nhiều lắm.

Đoàn biểu tình đi hai vòng quanh Bờ Hồ, tính ra thời gian là 2 giờ 30 phút. Sở dĩ lâu thế là vì cứ đi một đoạn, đoàn lại dừng lại, quay ra phía người đi đường hô khẩu hiệu để truyền bá thông điệp của đoàn biểu tình.

Mình chọn tấm biểu ngữ mang dòng chữ “Ngụy Văn Thà, hy sinh ngày 19/1/1974 tại Hoàng sa”. Trong các chiến sĩ hy sinh ở Hoàng Sa, mình ấn tượng nhất là Ngụy Văn Thà bởi tấm gương tổ chức cho đồng đội chiến đấu và hy sinh anh dũng của Anh. Mình giơ cao lên quá đầu, hô lạc giọng: “Ngụy Văn Thà bất diệt”. Có người không biết Ngụy Văn Thà là ai, mình giải thích rồi bảo: “Các chiến sĩ hy sinh trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc ở Hoàng Sa chắc chắn sẽ được Tổ quốc ghi công, điều đó không thể khác”.

Có ba người thấy biểu ngữ Ngụy Văn Thà, yêu cầu mình đứng giơ cao lên cho họ chụp ảnh.

Người đi đường hô theo, vẫy vẫy, hai ngón tay làm thành hình chữ V biểu thị sự đồng tình, ủng hộ. Qua quầy kem Thủy Tạ, có 4 cô bán kem vỗ tay cổ vũ rất nhiệt tình. Mình chạy lên, đưa cho các cô tấm biểu ngữ ghi tên một liệt sĩ Hoàng Sa.

Hôm nay có hai áo dài của Bùi Thị Minh Hằng và Kim Tiến. Áo của Minh Hằng đỏ thắm, rực lên không khí biểu tình. Kim Tiến mặc áo dài màu trắng, đi guốc mộc, cầm một bên biểu ngữ lớn đi đầu, trông thật duyên dáng. Trong suốt cuộc biểu tình, dáng vẻ Kim Tiến thật hiên ngang, đĩnh đạc, gương mặt rực sáng mà toát lên vẻ đẹp nữ tính, dịu dàng. Có thể nói, cô là tâm điểm cho cuộc biểu tình hôm nay. Rất nhiều phản hồi ở các trang web bày tỏ cảm xúc về Kim Tiến. 223 Comments: “Em Trịnh Kim Tiến mới xứng danh là HOA HẬU NƯỚC VIỆT. Một vẻ đẹp hoàn toàn từ hình thể đến tâm hồn của người con gái Việt Nam Cám ơn em đã ghi vào lịch sử 1 hình ảnh đẹp”.

Cũng như tuần trước, Minh Hằng hô khỏe nhất, đến loa điện cũng phải … bất lực. Phương Bích tuy dáng người hơi lẫm chẫm nhưng hô nhiệt tình không kém có điều dù gắng hết cỡ cũng không to bằng.

Khi đoàn dừng lại hướng ra đường, Nguyễn Văn Phương đang hô khẩu hiệu thì chiếc xe hòm trắng lùi lại. Phương liền vỗ vỗ mấy nhát bình bình vào sau xe ra tín hiệu dừng lại. Rất hách.

Trẻ em đi theo bố mẹ cũng nhiều, có cháu đang tuổi học tiểu học, có cháu 4, 5 tuổi, có cháu đeo khăn quàng đỏ. Nhìn các cháu tham gia biểu tình mà cảm động. Mình ôm lấy các cháu bảo các con lớn lên thay các bác xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Chắc chắn sẽ giỏi hơn các bác nhiều lắm. Bố mẹ cháu rất vui, bảo con có nghe thấy bác nói không?

Về trưa, trời nóng thêm. Được cái tuần hành quanh hồ, nhiều bóng cây nên cũng không đến nỗi nào. Thấy mình mồ hôi nhễ nhại, một cô gái đang đi cạnh nghệ sĩ violongsen đường phố vẻ ái ngại: “Em mua 3 thùng live nhưng phát không đủ”. Tuy vậy, thỉnh thoảng, mình vẫn được các bạn thanh niên đưa nước mời uống, thấy lòng mát mẻ biết bao.

11 giờ, đoàn biểu tình kết thúc trước đài Cảm tử. Lại giăng biểu ngữ, hô khẩu hiệu và chụp ảnh lưu niệm. Mình nhìn ra xung quanh. Sao đông đến thế này. Khi đang đi tuần hành vòng 1, mình đứng lên một chiếc ghế đá quan sát, ước tính chừng 350 người, thế mà con số ấy đã bị vượt lên từ bao giờ mình không để ý. Tiếng vĩ cầm của nghệ sĩ đường phố lại cất lên. Mọi người hát theo: “Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi …”

Sau khi tuyên bố chấm dứt biểu tình, mọi người còn lưu lại mãi, tranh thủ làm quen, nói chuyện, trao đổi số điện thoại.

Cuộc biểu tình hôm nay thành công ngoài mong đợi. Số người tham gia đông kỷ lục nói lên sự cố đáng tiếc của cuộc biểu tình lần 7 không làm cho ai chùn bước, ngược lại, còn kích thích thêm những người khác tham gia. Việc lực lượng cảnh sát, an ninh hôm nay không ra tay dẹp biểu tình, có lẽ người ta đã thấy hậu quả của việc quá tay tuần trước đã làm xấu đi hình ảnh của những người gọi là công an nhân dân, làm xấu đi hình ảnh Việt Nam trước con mắt bạn bè quốc tế. Ngoài ra có thể lần này do người biểu tình đã thay đổi chiến thuật, không vỗ mặt đại sứ quán TQ như những lần trước nữa nên họ cũng yên tâm hơn.

Tuy nhiên, cũng có tin Nguyễn Chí Đức bị yêu cầu trở về nơi cư trú. Mình cũng nhận được một tin gửi qua email rằng chị Dương Thị Xuân và đứa con bị bắt về trụ sở CA Tràng Tiền, chưa rõ thực hư ra sao.

Mình đã định ra về, chợt thấy một chàng trai đến ôm lấy Minh Hằng: “Cô”. Rồi thấy hai cô cháu ôm nhau nghẹn ngào. Những giọt nước mắt rơi ra từ người phụ nữ tham gia biểu tình tích cực và hô hét đến cuồng nhiệt ngỡ như chị chẳng bao giờ thèm khóc. Thậm chí đã có người chê chị là biểu hiện tình yêu nước một cách thô mộc. Nhiều người ngưỡng mộ gọi chị là nữ tướng. Vậy mà …

Mình đứng lùi lại một chút nhìn cảnh tượng cảm động ấy. Sao chị khóc? Có thể chị vui mừng vì cuộc biểu tình hôm nay quá thành công. Có thể chị có nỗi u ất gì đó trong lòng và có thể là lý do nào đó khác, hoặc là tất cả. Tất nhiên mình không thể hỏi chị nhưng nghĩ những người có trách nhiệm trong bộ máy chính quyền cần quan tâm, tìm hiểu những gì sâu thẳm trong tâm can của con người. Không phải cứ thấy ai làm trái ý một nhóm, thậm chí một cá nhân nào đó mà đã vội kết tội hay đánh giá người ta thế này thế khác.

Hà Nội 24/7/2011




Source: Cảm nhận lần đầu tham gia biểu tình






Chiến Thắng (danlambao) - Mặc dù luôn theo sát tình hình các cuộc biểu tình diễn ra tại HN, tôi vẫn chưa dám tham gia vì "sợ" và "hèn", mặc dù trong lòng rất bức xúc trước những hành động leo thang của TQ và những phản ứng "lấy lệ" hoặc lờ tịt của lãnh đạo Việt Nam. Với TQ, chính quyền VN đang hành sử một cách lén lút, luồn cúi và mập mờ.

Là một người dân yêu nước, tôi lo lắng cho đất nước tôi và tương lai của con cháu tôi trước hoạ xâm lược đang cận kề. Tôi khâm phục và trân trọng những người đã đi đầu trong các cuộc biểu tình chống TQ vừa qua. Tôi khinh bỉ và uất ức trước những hành động bạo lực của các lực lượng công an chìm, nổi, và những tay sai của họ.


Tôi đi nước ngoài và đã chứng kiến nhìn thấy những hình ảnh biểu tình ôn hoà của người dân ngay trước văn phòng Thủ tướng hay trước nhà Quốc hội. Tôi được giải thích đây là quyền của người dân được lên tiếng và chính quyền phải lắng nghe mà không được đàn áp mà còn được cảnh sát bảo đảm an ninh trật tự. Tôi không hiểu tại sao điều này ở Việt Nam lại không được áp dụng.


Gần đây khi biết tin Blogger Điếu cày bị mất tay trong nhà tù, trong thời gian giam giữ trái pháp luật, tôi mới hiểu tại sao Việt Nam vẫn không tham gia vào Công ước cấm tra tấn của LHQ đã được 149 quốc gia tham gia kể cả Campuchia và TQ. Tôi chẳng có thể giải thích cho mình thay vì nhận ra rằng chính quyền này đang tìm mọi cách để trì hoãn, kìm hãm thực hiện những quyền cơ bản của người dân mà những quyền này được hầu hết các nước tiến bộ trên thế giới đã thực hiện từ lâu.


Tôi tin rằng khi nào còn CS thì Việt Nam sẽ còn bị Tàu cộng kiểm toả và người dân VN còn bị đàn áp ức hiếp ngay trên đất nước mình.


Tuy nhiên, những cuộc biểu tình bị trấn áp vừa qua và những lời kêu gọi của các trí thức yêu nước đã và đang đánh động tôi như thúc giục tôi thực hiện quyền và nghĩa vụ của công dân đó là phản đối sự xâm lược và hoạ ngoại xâm của tàu cộng, cũng như thể hiện sự bất bình của một công dân VN trước cách hành xử thiếu minh bạch và khó hiểu của chính quyền trước nguy cơ bị giặc phương Bắc xâm lược một lần nữa. Tôi đã muốn được đứng trong hàng ngũ những người dám nói lên tiếng nói của lòng yêu nước.


Vượt qua sợ hãi và hèn nhát, chủ nhật vừa qua tôi đã đến để tận mắt chứng kiến và cảm nhận được không khí hào hùng, tinh thần đoàn kết của người VN, lòng yêu nước và can đảm trước bạo lực và bạo quyền của những người Việt nam ưu tú. Tôi đến và chứng kiến những điều mà chắc từ rất lâu rồi, có khi từ cách mạng tháng 8 nhiều người dân mới được thấy đó là một cuộc biểu tình mà không có sự tổ chức của chính quyền và các đoàn thể. Lâu nay ta chỉ thấy những đoàn xe đánh trống khua mõ đi khắp phố tuyên truyền cho các phong trào như sinh đẻ có kế hoạch, tiêm phòng dại, bầu cử HĐND, những buổi biểu diễn văn nghệ ca ngợi đảng, bác ngoài đường phố... còn lần này rất nhiều người dân đã tận mắt thấy được một cuộc biểu tình thực sự thể hiện lòng yêu nước. Tôi thấy một cụ già sững sờ khi nhìn thấy đoàn biểu tình hô khẩu hiệu, cụ rút điện thoại ra và gọi điện thông báo cho người nhà như một tin vui và sốt dẻo. Đoàn biểu tình đã thành công trong việc thu hút sự tham gia của người dân bất chấp sự cản trở của lực lượng công an, dân phòng không cho người đi đường tới gần đoàn biểu tình. Họ thậm chí cũng không muốn cho những người đi đường nhìn thấy, nghe thấy những lời kêu gọi, những khẩu hiệu của đoàn biểu tình, nhưng dường như càng ngăn chặn thì sự tò mò, hiếu kỳ càng thôi thúc họ hoà vào đoàn người đó. Có thể nói đây là một cuộc biểu tình hết sức thành công trong việc thu hút sự tham gia và đánh động sự quan tâm và thức tỉnh trái tim yêu nước của rất nhiều người. Có thông tin cho biết hôm qua khi cuộc biểu tình bắt đầu người ta thấy một xe mang biển ngoại giao đỗ lại và một số viên chức ngoại giao, hình như của Nhật đã tới xem và chụp ảnh đoàn biểu tình.


Việc lựa chọn Hồ Gươm là cực kỳ thông minh, vì nơi đây là trái tim của HN và của cả nước, nơi tập trung đông đảo nhân dân và cả người nước ngoài. Những lời khẩu hiệu cũng như hình ảnh của đoàn người biểu tình chắc chắn sẽ là những ấn tượng sâu sắc nhất mà những ai đã có dịp được chứng kiến. Không khí ấy, hình ảnh ấy, âm thanh ấy sẽ theo tôi và nhiều người trong những ngày tiếp theo và tôi tin rằng nhiều người đang mong ngày chủ nhật sắp tới sẽ là những dịp được gặp gỡ, được đứng trong đoàn người đông đảo tay cầm biểu ngữ, miệng hô khẩu hiểu và hát vang những bài ca yêu nước. Tôi sẽ tham gia. Còn bạn, bạn có muốn đến và cảm nhận những gì tôi và nhiều người đã trải nghiệm hay không?

Chiến Thắng

http://danlambaovn.blogspot.com/
Source: Tâm sự của một người trẻ sau ngày 24/7


P.P (danlambao) - Ngày 22/7/2011, sau khi có cuộc nói chuyện “thân mật” với các anh công an phường, công an quận, tôi khóc rung rức, lệ cứ tuôn tràn không sao kìm chế được. Thực ra các anh công an đâu có đánh đập hay quát nạt tôi, tôi khóc vì tôi quá buồn cho vận mệnh đất nước, tôi ức đến nghẹn lời vì những hành động đàn áp người biểu tình của các lực lượng được gọi là Công An Nhân Dân và những lời dọa dẫm không được đi biểu tình nữa. Nhưng lí do chính làm tôi khóc sung mắt vì bố khuyên ngày 24/7 tôi không nên đi biểu tình nữa.


Câu nói của bố như một bát nước lạnh đổ vào lòng nhiệt huyết đang nóng dần trong tôi. Tôi có chút thất vọng và thầm trách bố. Tôi đâu có làm gì sai trái mà không được đi? Đây là một cuộc biểu tình trong ôn hòa với những lời lẽ và hành động hết sức đúng mực thì sao tôi lại không được đi? Chẳng nhẽ bố sợ những người CA sao? Trong đầu tôi luẩn quẩn những câu hỏi và lòng uất ức làm tôi khóc tu tu. Nhưng rồi sau đó, bố tâm sự với tôi về hoàn cảnh gia đình, về tầm quan trọng của những việc tôi đã đang và sẽ làm, về tình hình đất nước. Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề: tôi còn nhiều những bồng bột của tuổi trẻ và nếu không cẩn thận, tôi và gia đình sẽ gặp nguy hiểm và hơn ai hết chính tôi sẽ “hi sinh” vô ích khi mà lực lượng của chúng ta đã mỏng nay lại mất người thì còn ai đi biểu tình nữa, còn ai đấu tranh nữa…. Vậy đấy, lực bất tòng tâm, tôi đành chấp nhận sự thật nghiệt ngã và lên giường đi ngủ nhưng trong đầu tôi vẫn đầy phẫn uất.

Đêm ngày 23/7, tôi trằn trọc không ngủ đc vì lời nói của bố. Lòng tôi đầy mâu thuẫn. Thực sự, khi đã đi, đã biết, khó mà kìm được lòng ngồi nhà theo dõi tường thuật biểu tình qua Danlambao, qua blog của TS Nguyễn Xuân Diện. Nên sáng hôm chủ nhật 24/7, sau khi vừa dậy xong, chưa ăn sáng tôi quyết định lên Hồ Gươm bằng xe đạp lúc 9h. Tôi cố gắng đạp xe thật nhanh lên Hồ Gươm, tôi muốn tận mắt chứng kiến những người anh hùng đó, tôi muốn hòa vào dòng người phản đối Trung Quốc và cũng tò mò xem phản ứng của CA như thế nào khi đoàn biểu tình tụ họp ở khu vực Hồ Gươm - một khu trung tâm Hà Nội và là một biểu tượng của vùng đất ngàn năm văn hiến. Đến nơi, trước mặt tôi là 2 xe cảnh sát, một người CA đang hét qua loa. Toàn những bài cũ rích! Nào là đề nghị mọi người giải tán, không tụ tập đông người, nếu muốn tụ tập thì phải viết đơn lên CA và được sự chấp thuận của CA, đại khái thế, tôi không nhớ rõ bởi tôi còn đang mải xem đoàn người biểu tình yêu dấu của tôi.

Tôi đứng ở một mé của tượng đài Lý Thái Tổ và thấy mọi người giơ cao biểu ngữ có nội dung phản đối TQ xâm phạm chủ quyền VN. Đứng từ xa tôi không thấy rõ mặt người nào nên cũng định leo lên khu tượng đài để xem, nhưng chợt nhớ tới lời bố nói mấy hôm trước, tôi đành kìm lòng đứng dưới và giải thích cho 1 bác kế bên việc mọi người đang làm. Một lúc sau, cả đoàn người cùng nhau băng qua đường đi tuần hành vòng quanh Hồ Gươm. Khổ nỗi là mọi người lại đi ngược chiều với những người đi đường nên tôi không thể đi xe đạp dưới lòng đường được mà phải dắt xe đi theo đoàn. Tôi hơi ngại khi một anh phó nháy muốn chụp ảnh mình vì tôi biết nếu bố mẹ nhìn thấy ảnh tôi trên báo lần này, bố sẽ mắng tôi đã quá vội vàng không nghe theo lời bố. Nhưng bố ơi, bố đã đi rồi thì bố biết, nhiệt huyết của tuổi trẻ, lòng yêu nước, lòng thương đồng bào, thương những người anh hùng đi biểu tình trong mấy tuần qua đã thôi thúc con hòa vào đoàn người và hô. Nhưng con cũng biết bố thương con, lo cho con và gia đình nên con cũng không dám hô nhiều, không dám đứng lên hàng đầu. Thực sự làm điều đó khó lắm bố ạ, khi con nhìn thấy con nhìn thấy bao ánh mắt, bao khuôn mặt thân quen, tà áo dài rất đặc trưng của người phụ nữ Việt Nam. Nhưng con biết điều con phải làm nên con sẽ không quá manh động đâu bố ạ.

Rồi dòng người cứ nối tiếp nhau đi theo tiếng hô vang dội át cả tiếng loa CA. Lần này, CA không dám mang lực lượng dân phòng, những bọn đầu trâu mặt ngựa đến đàn áp đoàn biểu tình ở Hồ Gươm nên đoàn người đi khá bình thường mặc dù CA chìm nổi vẫn lác đác đâu đó. Tiếng hô vang lên như sấm dậy làm ai đi đường cũng phải chú ý, đoàn người cứ đông dần khi được sự hưởng ứng nồng nhiệt của mọi người ngồi quanh Hồ Gươm. Tuy vậy, đâu đó tôi vẫn thấy những ánh mắt e dè, những khuôn mặt ngạc nhiên pha lẫn sự sợ hãi của một số người ngồi ghế đá. Rồi chợt điện thoại tôi rung lên, tôi biết chắc là em tôi gọi vì lúc đi tôi đã bảo nó là đi mua ăn sáng, tôi mở máy là nói tôi sẽ về. Mấy phút sau, điện thoại lại rung, lần này là mẹ, mẹ hỏi tôi giọng xen lẫn chút lo lắng:

- Con đang ở đâu đấy

- Con đang ở trên Bờ Hồ - tôi đáp.

Mẹ giục tôi về vì biết tôi mà đã đi thì sẽ “to mồm lắm” (theo như lời một anh CA hôm trước tả về tôi cho bố nghe). Lúc này đã là 9h45, tôi đành đạp xe lọc cọc trở về.

Trong cuộc diễu hành này, tôi thực sự xúc động khi gặp lại những người quen, nhận được những nụ cười, cái bắt tay nồng ấm và lời thăm hỏi chân tình từ họ. Nhẫm nghĩ cho kĩ, tôi thấy tự hào và vui mừng khôn xiết khi tôi – một thanh niên trẻ chưa làm được gì cho đoàn người biểu tình thương mến, tôi - bằng sức lực nhỏ bé của mình chỉ góp lên 1 tiếng nói đòi hỏi nhà nước VN có những hành động cụ thể về việc xâm lược của TQ mà tôi lại nhận được những điều đáng quí như vậy, thật sự tôi cảm ơn họ nhiều lắm. Và thầm tự hứa, tôi sẽ luôn đồng hành cùng họ - những người tôi chân quí, nếu vì một lí do khách quan nào đấy tôi không thể có mặt trong đoàn thì tôi cũng luôn muốn họ biết tôi vẫn luôn quan tâm, thán phục và sẵn sàng lên đường cùng họ.

Tôi xin gửi ngàn lời yêu mến đến những người đã kiên trì biểu tình trong 8 tuần qua. Và chúc mọi người nhiều may mắn cũng như hi vọng mọi người sẽ luôn dũng cảm chiến đấu vì đất mẹ Việt Nam, vì tương lai nòi giống.

P.P (danlambao)danlambaovn.blogspot.com



- Ngườihiệuđính: dchph vào ngày Jul.25.2011, 19:11 pm

-----------------------------

Jul.25.2011 19:05 pm
Ðềtài nầy đãcó 0 bàitrảlời kểtừ Jul.25.2011.
Xếp đềtài nầy vào mục cần theodõi  Email cho ngườiquen  In đềtài nầy ra giấy

Trảlời nhanh

NOT ALL THE CHINESE RULERS LEARN THE SAME THE LESSONS OF VIETNAM'S HISTORY. LET'S TEACH THEM ANOTHER ONE, A CHINA 911 STYLE!
Flag counter for this page only -- reset 06262011

Diễnđàn cổvũ sửađổi cáchviết ChữViệt2020 mới!
ziendan.net | vny2k.com | hocthuat.com | sangtac.com | Han-Viet.com
©2002-2020 vny2k.com