Ziendan TiengViet
TRANGNHÀ VNY2K
TRANGCHỦ   Ghidanh   Ðăngnhập   Danhsách thànhviên
Xem thưriêng   Banquảntrị   Tìmkiếm   Thắcmắc chung

Quêhương cònđó…
:: Diễnđàn tiếngViệtSángtác - dịchthuậtDịchthuật - songngữ
Tácgiả
Tiểumục bàiđăng trước | bàiđăng kế »
Trinh Nhat

Ziendan.net

Hồsơ
Gianhập: Feb.14.2004
Nơicưtrú: Australia
Trìnhtrạng: [hiệntại không cómặt trên diễnđàn]
IP: IP ghinhập
Quêhương cònđó…


Bài của Trịnh Nhật

Chợt mộtlúc nàođó thấy hồn bơvơ trongđời. Ðứngđó giữa phốphường đôthị, như đứng đó trong giậnhờn nơi đáymắt thanhân. Ngườiđànbà khôngcó bàntay thondài vẫygọi. Ngôntừ hômnay khôngcòngì làmsaymê lòngngười. Những conđường thànhphố đều chạy vòngquanh. Hứngkhởi là lúc trănglên trong đêm lạnh, rađi để giãtừ, dấnbước vào một cuộc hànhtrình lãngmạn:


Ta sẽ rađi, sẽ giãtừ phốthị,
Bỏlạiđây ngàytháng cũ sầubi!
Ta sẽ rađi, suôivề miềnxa vạnlí…
Ðể kiếmtìm em, ngườiyêu thời TháiThuỷ,
Ðể nhìn em cười và hôn em sayđắm…
Ở lànmôi, làmmắt lẫn lànmi…


Chuyếnđi Việtnam mớiđây của tôi là quyếtđịnh đitìm một "khoảngtrống", đitìm "niềmquên trong nỗinhớ"…


Khi ở Sàigòn, tôi đã gặp nữcasĩ Ý Lan trong tìnhcờ (bên ôngxã mới) tại Saigon Prince Hotel nằm trên Ðường Nguyễn Huệ. Códịp hỏithăm và nhắclại cho nàng biết đã gặp casĩ Thái Thanh (mẹ nàng) và Ban GióNam (Ban Hợpca Thănglong cùng Quáikiệt Trần Văn Trạch) bằngxương bằngthịt lần đầutiên vào năm 1953 tại Nhàhátlớn Hảiphòng. Chuyến lưudiễn tại Hảiphòng và Hànội của Ban GióNam nămđó là do Bác Mẫn, Chủ Quán Ðôthành, Phố Lương Văn Can, Hànội, đứngra tổchức với sựtiếptay của Bố tôi, bạnthân của Bác. Ngày Ban GióNam trìnhdiễn ở Hải-pòng năm ba ngày, tôi và mấy thằngbạn đượccho vào coicọp đềuđều. Thái Thanh, Thái Hằng và Ban Thăng Long hợpca tuyệtvời. Tôi mê Hoài Trung, Hoài Bắc vuinhộn qua hàikịch "Ông Ninh, Ông Nang". Tôi say Khánh Ngọc duyêndáng trong nhạccảnh "Ði chùa Hương". Trần văn Trạch với mớ tóc dài bềnhbồng đặcbiệt thờiđó quảlà quáikiệt trong màn tườngthuật âmthanh cuộc đuaxehơi quốctế. Lại còn giọnghát lênbổng xuốngtrầm đầy âmhưởng casĩ Pháp lừngdanh Tino Rossi thờiđó của ông nữa chứ! Ôi một vùng kỉniệm!

Tại Nhà Vănhóa Thanhniên, Sàigòn, tôi đã nghe Quang Minh rayrứt hát nhạc Cung Tiến:

Lòng cuồngđiên vì nhớ
Ôiđâu người đâu duyêntình cũ?


Tôi đã ra bãibiển Ðồsơn trên chiếcxe nhà có tàixế láiđi từ Hànội. Tôi đã thấy bãibiển Ðồsơn, cách Hảiphòng hơn nửa giờ xe chạy:

Không đi khôngbiết ÐồsSơn,
Ðira mớibiết chẳng hơn Ðồ nhà!
Ðồ nhà tuy có hơi già
Suyđi tínhlại Ðồ nhà vẫn hơn!


Tại Ðàlạt, quê cũ của nhạcsĩ Trịnh Công Sơn, của Lê Uyên Phương, của nhàvăn nữ Lệ Hằng -- vẫn còn là quênhà hiệntại của nhàthơ nữ Lệ Khánh "Em là gái trời bắt xấu" -- tôi đã liềulĩnh đặttay lên “Tráicấm” của tượng ThầnVệnữ tại Thunglũng Tình-yêu (Vallée d'Amour), mà:

Nhìn em trong thươngđau: Niềmđau của đá! Tìm em trong mưa sa: Giọtmưa đỏ lá!

Niềmđau bên "tình" của tôi cũng nặng khôngkémgì niềmđau bên "nước" của Trần Dần:

Tôi đi khôngthấy phố thấy nhà!
Chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ!


Tôi đã từ Hànội lên chuyến xeđò đi Lạngsơn. Ai trong chúngta mà lại không thuộc những câu cadao dướiđây từ thuở còn đểchỏm:

Ðồngđăng có phố Kỳlừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tamthanh
Ai lên xứ Lạng cùng anh?
Bỏ công bácmẹ sinhthành ra em...
Tay cầm bầurượu nắm nem
Mải vui quênhết lời em dặndò...


Tôi đã lên Ðồngđăng nhưng tuyệt nhiên khôngthấy Phố Kỳlừa. Phố Kỳlừa bằngxương bằngthịt nằm ngay tại Thịxã Lạngsơn, cạnh Chợ Kỳlừa. Nàng Tô Thị ở cách Thịxã Lạngsơn khoảng 2 cây số. Nàng nay khôngcòn dángvẻ thiênnhiên của một phụnữ bồng con chờ chồng, vì nghenói bị mộtsố côngnhân khaithác đồđá pháhỏng. Cóngười bảorằng nàng Tô Thị đã bị chấnthương trong thờikì Trungquốc 'dạy cho Việtnam một bàihọc' vào cuối năm 1979. Nay Nhànước đã xửlí và táitạo bằng vậtliệu nhântạo với vôivữa, ximăng.

Thảmkịch về nàng Tô Thị, người vôtình rơivào cuộchônnhân loạnluân (incest), đã không để lại trong tôi một triếtlí đángkể nào, nên chodù:

Tay cầm bầurượu nắm nem

Nhưng chắc khôngđếnnỗi:

Mải vui quênhết lời em dặndò…

Tôi đã ở Hảiphòng hai ngày. Ðã về Ðạimỗ, Hàđông quêngoại một buổitrưa thămbàcon bên mẹ, mà những người lớntuổi nay đều đã quitiên, chỉcòn đasố là các em con cô con cậu của tôi và concái của họ. Tôi ở Hànội được tấtcả một tuầnlễ. Khi ngồi ôtô trên đường đến Thụykhuê thăm ngườiquen ở Kháchsạn 'Sommerset West Lake', ở HồTây, thì mớiđược ngườinhà chỉ chothấy Trường Bưởi / Chu Văn An cũ cũng ở vùng này. Ðối với dân Hàthành, là thântrai "mười hai bến nước", ngàynay muốn ănkhách (hot item) phải hội đủ các điềukiện:

Tóc ánh bạc,
Túi ánh kim
Chim ánh thép!


Hỡiôi! Thấy rõ "thânphận bọtbèo" của mình. Có gồngmình cho lắm thì chắc cũng chỉ hội đủ được một tiêuchuẩn. Thôi thì đólà chuyện 'dục' (lust) thuầntuý đãđành! Nhưng còn chuyện 'tình' (romance) lãngmạn thìsao?

Tôi vẫn bụngbảodạ: "Ngườita đi vào tìnhyêu như một đứatrẻ". Chưa gặp đốitượng đấythôi! Khi gặp rồi, làmchủ được contim khôngphảilà chuyện dễ. Nghệsĩ lại có cáithói thích "Thúđauthương", "Thà là giọtnước vỡ trên tượngđá...", "Một phút huyhoàng rồi chợttắt"...

Tội gì, ngu gì phải làmchủ lấy con tim? nhấtlà khi mình đã gầnkề miệnglỗ, khi bệnhdịch SARS vẫn đedọa hoànhhành, khi chiếntranh khủngbố trànlan đâyđó…

Khi tìnhyêu đã như trái chín, khi 'vòngtay đã ôm chặt vòngtay', khi má đã dựa, vai đã kề, để cho 'đôimá đôimôi làm quen', thì 'bờmôi sẽ níuchặt bờmôi', lửatình sẽ hừnghực bốclửa, lửadục sẽ bừngbừng bốchỏa. Ðến giâyphút thầntiên ấy thì niềmmơước cho "chim bướm traotình" là lẽ tựnhiên trong trờiđất. Trai thì tơtưởng đến cánh "bướm", biểu tượng cho bộphận sinhdục nữ, gái thì ômấp lấy cánh "chim", biểutượng cho bộphận sinhdục nam:

Bướm bay cho hồn ngợpsay
Chim bay cho tình ngấtngây…
Hồn anh say bay theo cánhbướm
Tình em say theo cánhchim bay…


Khi nói về “chim”, các cụta ngàytrước đã có lờikhuyên concháu:

Chim khôn đậu nóc nhàquan
Trai khôn tìm vợ gái ngoan tìm chồng.


Qua chuyếnđi tìmhiểu sựthật tại chốn ngànnăm vănvật này, tôi mới vỡnhẽ ra rằng: “chim khôn nay khôngcòn đậu nóc nhàquan” nữa, mà rằng:

Chim khôn chim ngổngcao đầu,
Bướm khôn bướm đậu vào đầu chim khôn.


Mỗingười trong chúngta đều có cái lído riêng để cómặt tại Việtnam. Nhà văn Nhật Tiến thì bảo: “Khi bỏnước rađi, tôi không nói là sẽ không trởvề… Là nhàvăn tôi khôngthể viết theo những lời đồnđại.” Cựu Tổngthống Mỹ Clinton thì nhắcnhở: “Chúngta không thayđổi được quákhứ… Cái mà chúngta cóthể làm là nhìnvào tươnglai!” Một cặp vợchồng Việtkiều hảingoại nàođó, thì bênhvực: “Tụi tôi về Việtnam chơi, tiêutiền ở các cửahàng, quánăn, kháchsạn, và cả tặng tiền cho bàcon tiêudùng là gópphần vào sựtăngtrưởng cho nềnkinhtế Việtnam đó chứ?”. Ai dám bảo đây khôngphảilà ýnghĩ thầmkín của “đasố thầmlặng”?

Riêng tôi, đã nhiều lần về Việtnam kể từ năm 1991 để thămquênhà, để dựhộinghị, để traođổi giữa các đạihọc. Chưahề có một ngày nào “đibuôn”, “đixóm”, "đibiaôm”. Khi nói thế, khôngcónghĩalà, tôi sẽ lênán những người về Việtnam với mụcđích "đi" nhưtrên. Họ cóquyền tựdo của họ và tôi sẵnsàng tôntrọng và tranhđấu cho cái quyềntựdo đó.

Cuộc hànhtrình về quê lầnnày đưa tôi đầutiên đáp xuống phicảng Sàigòn. Sau đó là đi Láithiêu (nhậunhẹt với 'hai ngườibạnhọc cũ'), SuốiTiên (gặp lại 'người em gái hậu phương' về từ Miệt Dưới), VũngTàu (thămlại 'mốitình dangdở' của một người bạnthân)... đã ngồi ghếbố, ăn quàvặt và uống càphê đá tại Bãitrước. Ðã đi Ðàlạt ... đã đi CầuÐất, cách Ðàlạt hơn nửa tiếng xe ôm, thăm một ngườibạn đaubướu ruộtcùng … khi ở CầuÐất, tronglúc tràdư tửuhậu với nhóm bạnbè bốn năm người, tôi đãđược một ngườibạn cũ, Hồ Hoàng Quân, gốc Huế cưdân Ðàlạt, đọc cho nghe, chếnhchoáng qua hơi men, bài thơ "Ừ thì" anh đã làm từ hơn 40 năm trước:

Ừ thì… em đilấychồng
E trời cũng đến muàÐông
MùaÐông Caonguyên có nắng
Hoa mơ bướm mộng tiễnđưa
MùaÐông Caonguyên mây trắng
Lạytrời sang Xuân rồi mưa!
Ðể em xuôivề nhàngười…
Rượunồng cưới tuổi haimươi
Hoađào hồng bay bỡngỡ
Côdâu nào cười không tươi?
Lạnh rồi em đilấychồng
Ðờingười chín bến mười sông
Muộn rồi em đilấychồng
Ừ thì… nhưthế cũngxong!


Sau CầuÐất đã về lại Sàigòn...đã bayđi Hảiphòng, nơi chônnhaucắtrốn của tôi, của Văn Cao, của Nguyễn Chí Thiện… rồi ra Hànội… rồi vào lại Sàigòn.

Tôi đã đi khắp nẻođường quêhương xưacũ, mà sao:

Quêhương cònđó
Nhưng người vềđâu?


Trở về lại 'Úcđạihại', quêhương 'lưuđầy' hơn một phần tư thếkỉ, với niềmnhungnhớ chưanguôi, thì được nghevăngvẳng đâuđây tiếng NàngThơ "La Muse" vọnglại:

Niềm Ðau của Ðá, ai hay?
Consâu nằmcuộn giấcdài mộngdu,
Trongta tình vẫn mịtmù!


Trong khoảnhkhắc, 'từ ấy…trong tôi bừng nắng nhẹ', hivọng một mùaXuân sang:

Cuộc hànhtrình hômnay
Em ơi còn dài
Tuổi còn xanh
Mộngđời còn hái
Sợgì giankhổ ngàymai.
Tay trong tay
Ðềuchân ta bước mãi
Khắpphươngtrời
Ðườngxa em đừngngại
Quyết mộtlòng gìngiữ tươnglai…


Trịnh Nhật

Sydney, CuốiÐông MiệtDưới 2003

Click the link below for the English version of this writing:
http://vny2k.net/ZiendanTiengViet/viewtopic.asp?forumid=35&id=281

-----------------------------
Hãy sống cho tình!

Mar.23.2004 01:16 am
Ðềtài nầy đãcó 0 bàitrảlời kểtừ Mar.23.2004.
Xếp đềtài nầy vào mục cần theodõi  Email cho ngườiquen  In đềtài nầy ra giấy

Trảlời nhanh

NOT ALL THE CHINESE RULERS LEARN THE SAME THE LESSONS OF VIETNAM'S HISTORY. LET'S TEACH THEM ANOTHER ONE, A CHINA 911 STYLE!
Flag counter for this page only -- reset 06262011

Diễnđàn cổvũ sửađổi cáchviết ChữViệt2020 mới!
ziendan.net | vny2k.com | hocthuat.com | sangtac.com | Han-Viet.com
©2002-2020 vny2k.com